TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Thánh Mátthêu, tông đồ, thánh sử

“…Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế… Ta đến để kêu gọi người tội lỗi.” (Mt 9,13)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Chúa Nhật XVIII Thường Niên - Năm B

25/07/2021 05:26:53 |   78

Chúa Nhật XVIII Thường Niên - Năm B
 

CN18TN B

 

BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
​Chúa Nhật XVIII Thường Niên - Năm B

Ca nhập lễ

Ôi Thiên Chúa, xin Chúa vui lòng giải thoát tôi, Lạy Chúa, xin Ngài hãy mau mau giúp đỡ tôi. Chúa là Đấng giúp đỡ và giải thoát tôi; Ôi lạy Chúa, xin Ngài chớ nên chậm trễ.

Dẫn vào Thánh Lễ

Anh chị em thân mến! Sau phép lạ hóa bánh ra nhiều nuôi đám đông dân chúng, Chúa Giêsu biết là dân chúng muốn tôn Người lên làm vua theo quan niệm trần thế của họ, nên ngay đêm hôm đó Người cùng các môn đệ lẳng lặng rời bỏ họ, xuống thuyền, đến thành Caphacnaum. Sáng hôm sau không thấy Chúa Giêsu, họ kéo nhau đi tìm. Chúa Giêsu cảnh cáo dân chúng đi tìm Người vì muốn ăn thứ bánh vật chất mau hư nát. Ngay cả Manna thời kỳ Xuất Hành cũng không phải là bánh bởi trời thực sự, và không cứu được cho người ta khỏi phải chết. Họ cần phải tìm kiếm thứ bánh bởi trời đích thực, tức là Con Người, Đấng từ trời mà đến và ban sự sống muôn đời cho trần gian. Bánh Hằng Sống đó chính là Mình Máu Đức Kitô trong bí tích Thánh Thể. Để có thể xứng đáng tiếp nhận bánh Thánh Thể, chúng ta hãy thành tâm hối lỗi.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Chúa, chúng con tự hào vì được Chúa dựng nên và hướng dẫn; xin Chúa hằng dủ thương nâng đỡ chúng con, cùng ban ơn đổi mới và gìn giữ mọi loài Chúa dựng nên cho chúng con được hưởng nhờ. Chúng con cầu xin…

Bài Ðọc I: Xh 16, 2-4. 12-15

“Ta sẽ cho bánh từ trời rơi xuống như mưa”.

Trích sách Xuất Hành.

Trong những ngày ấy, toàn thể cộng đoàn con cái Israel kêu trách Môsê và Aaron, họ nói với hai ông rằng: “Thà chúng tôi chết trong đất Ai-cập do tay Chúa, khi chúng tôi ngồi kề bên nồi thịt và ăn no nê. Tại sao các ông dẫn chúng tôi lên sa mạc này, để cả lũ phải chết đói như vầy?”

Chúa liền phán cùng Môsê rằng: “Ðây Ta sẽ cho bánh từ trời rơi xuống như mưa: dân chúng phải đi lượm bánh ăn mỗi ngày, để Ta thử coi dân có tuân giữ lề luật của Ta hay không. Ta đã nghe tiếng kêu trách của con cái Israel: ngươi hãy nói với họ rằng: ‘Chiều nay các ngươi sẽ ăn thịt, và sáng mai sẽ ăn bánh no nê, như thế các ngươi sẽ biết rằng Ta là Thiên Chúa các ngươi'”.

Chiều hôm ấy, có chim cút bay tới che rợp các trại, và sáng hôm sau có sương sa xuống quanh trại. Tới lúc sương tan trên mặt đất, thì thấy có vật gì nho nhỏ tròn tròn như hột sương đông đặc trên mặt đất. Con cái Israel thấy vậy, liền hỏi nhau rằng: “Man-hu”, có nghĩa là: “Cái gì vậy?” vì họ không biết là thứ gì. Môsê liền nói với họ: “Ðó là bánh do Chúa ban cho anh em ăn”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 77, 3 và 4bc. 23-24. 25 và 54

Ðáp: Chúa đã ban cho họ được bánh bởi trời (c. 24b).

Xướng: Ðiều mà chúng tôi đã nghe, đã biết mà tổ tiên đã thuật lại cho chúng tôi hay, chúng tôi sẽ kể lại cho thế hệ tương lai: đó là những lời khen ngợi và quyền năng của Chúa. – Ðáp.

Xướng: Nhưng Người đã ra lệnh cho ngàn mây trên cõi cao xanh, và Người đã mở rộng các cửa trời. Người đã làm mưa man-na xuống để họ ăn, và Người đã ban cho họ được bánh bởi trời. – Ðáp.

Xướng: Con người được ăn bánh của những bậc hùng anh; Người ban cho họ lương thực ăn tới no nê. Người đưa họ vào nơi thánh địa của Người, tới miền núi non mà tay hữu Người tậu sắm. – Ðáp.

Bài Ðọc II: Ep 4, 17. 20-24

“Hãy mặc lấy người mới đã được tác thành theo thánh ý Chúa”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Anh em thân mến, tôi nói với anh em điều này, và chứng thực trong Chúa là anh em chớ ăn ở như Dân Ngoại ăn ở, chiều theo sự giả trá của tâm tư mình. Phần anh em, anh em không hề học biết Ðức Kitô như thế đâu, nhưng nếu anh em đã nghe biết Người và đã được thụ giáo trong Người, như sự chân thật trong Ðức Giêsu dạy, là anh em hãy khử trừ lối sống xưa kia, hãy lột bỏ con người cũ, đã bị hư theo những đam mê lầm lạc. Anh em hãy trở nên mới trong lòng trí anh em, hãy mặc lấy người mới đã được tác thành theo thánh ý Chúa trong sự công chính và thánh thiện xứng với sự thật.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin mở lòng chúng con, để chúng con nghe lời Con Chúa. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 6, 24-35

“Ai đến với Ta sẽ không hề đói, ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, lúc đám đông thấy không có Chúa Giêsu ở đó, và môn đệ cũng không, họ liền xuống các thuyền và đến Caphar-naum tìm Chúa Giêsu. Khi gặp Người ở bờ biển bên kia, họ nói với Người rằng: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ?” Chúa Giê-su đáp: “Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm Ta, không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê. Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống muôn đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi. Người là Ðấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu”.

Họ liền thưa lại rằng: “Chúng tôi phải làm gì để gọi là làm việc của Thiên Chúa?” Chúa Giêsu đáp: “Ðây là công việc của Thiên Chúa là các ngươi hãy tin vào Ðấng Ngài sai đến”.

Họ thưa Chúa Giêsu: “Ngài sẽ làm dấu lạ gì để chúng tôi thấy mà tin Ngài? Ngài làm được việc gì? Cha ông chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như đã chép rằng: “Người đã ban cho họ ăn bánh bởi trời”. Chúa Giêsu đáp: “Thật, Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian”.

Họ liền thưa Người rằng: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi”. Chúa Giêsu nói: “Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ”.

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tín hữu

Chủ tế: Anh chị em thân mến! Để có thể cảm thấy đói khát thiêng liêng, ta phải từ bỏ con người cũ, nếp sống cũ tội lỗi, để mặc lấy con người mới, nếp sống mới trong ơn nghĩa với Chúa. Chúng ta cùng cầu xin :

1. “Chiều nay các người sẽ ăn thịt, và sáng mai sẽ được ăn bánh no nê” – Xin cho các vị Chủ chăn quan tâm cung cấp lương thực thiêng liêng, là Lời Chúa và Mình Máu Chúa sáng chiều cho dân Chúa, để họ có đủ sức mạnh chiến đấu với ba thù trong cuộc sống hằng ngày.

2. “Anh em hãy trở nên mới trong lòng anh em, hãy mặc lấy người mới” – Xin cho mọi người, nhất là những người nghèo đói, biết đổi mới tư duy là: không phải của ăn vật chất, nhưng chính của ăn thiêng liêng là Mình Máu Chúa Kitô, mới là nguồn sống đích thực bổ dưỡng con người.

3. “Các người tìm Ta, không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê” – Xin cho các tân và dự tòng ý thức rõ rằng: việc tin theo Chúa phải đặt trên nền tảng vững chắc của đức tin, chứ không phải trên những lợi nhuận tạm bợ ở đời này.

4. “Chính Ta là bánh ban sự sống” – Xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta biết yêu mến Bí tích Thánh Thể, siêng năng tới chầu Chúa và lãnh nhận được lòng thương xót của Người.

Chủ tế: Lạy Chúa, xin cho lòng tin, cậy, mến tăng triển nơi chúng con, hầu xứng đáng tận hưởng tình yêu và ân sủng của Chúa, Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa, xin thánh hóa và chấp nhận của lễ này là biểu hiện lễ tế thiêng liêng của Giáo Hội; xin Chúa cũng thương tình biến đổi chúng con thành của lễ muôn đời đẹp lòng Chúa. Chúng con cầu xin…

Ca hiệp lễ

Lạy Chúa, xin ban cho chúng tôi bánh bởi trời, có đủ mọi mùi thơm ngon và mọi hương vị ngọt ngào.

Hoặc đọc:

Chúa phán: Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói, ai tin vào Ta sẽ không  hề khát bao giờ.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Chúa, chúa không ngừng ban ơn phù trợ và lấy bánh bởi trời bồi dưỡng chúng con; xin tiếp tục chở che nâng đỡ để chúng con xứng đáng hưởng nhờ ơn cứu chuộc muôn đời. Chúng con cầu xin…

Suy niệm

Với phép lạ bánh hóa nhiều, Ðức Giêsu làm để nuôi đám dân đông đúc. Hôm sau họ lại đi tìm Ngài. Nhân cơ hội đó, Ðức Giêsu dạy cho họ ý nghĩa của việc tìm kiếm đích thực: đừng làm việc vì lương thực hay hư nát, nhưng để có lương thực cho hạnh phúc trường sinh.

Cuộc sống của chúng ta hôm nay, chúng ta cũng bôn ba vất vả về nhiều chuyện: Hết lo cơm ăn, lo áo mặc, lại lo cho có tiện nghi sang trọng. Chúng ta dành hết thời giờ sức lực tìm kiếm cuộc sống hôm nay, thế nhưng cuộc sống viên mãn mai sau thế nào, chúng ta lại chẳng mấy quan tâm.
Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta phải tìm kiếm điều gì mới là chính đáng.

VÌ CỦA ĂN TỒN TẠI ĐẾN MUÔN ĐỜI
(Chúa nhật XVIII TN B) - Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa – Ban Mê Thuột

Theo từng góc nhìn và theo từng đặc điểm muốn nhấn mạnh, các triết gia xưa nay đã từng cho chúng ta các khái niệm về con người để phân biệt với các loài vật. Con người là hữu thể biết suy tư, phản tỉnh, con người là con vật biết lao động, con người là sinh vật có lý trí, ý chí tự do, con người là sinh vật có tính xã hội, con người là sinh vật có tôn giáo… Xin được góp thêm một cái nhìn nhỏ nhân các bài đọc của Chúa Nhật XVIII TN B: con người là hữu thể của muôn đời.

Cũng như các loài có sự sống, loài người không thể thoát được một nhu cầu căn bản là sinh tồn. Để phục vụ nhu cầu này, tự bên trong các loài có sự sống sẵn có một năng lực mạnh mẽ được gọi là bản năng sinh tồn. Nhu cầu ăn uống là một biểu lộ của bản năng này. “Khi đói thì đầu gối cũng phải bò”. “Có thực mới vực được đạo…”. Để làm bất cứ việc gì thì tiên vàn người ta phải sống. Nhu cầu ăn uống vì thế trở thành một nhu cầu chính đáng và cấp thiết. Người Việt Nam dùng hạn từ ăn ở đầu các từ ghép để mô tả nhiều động thái rất khác nhau như ăn bớt, ăn bám, ăn chận, ăn cắp, ăn mặc, ăn ở, ăn hại, ăn học, ăn hiếp, ăn vạ… nếu đếm thì không dưới cả trăm từ… Cần thú nhận rằng hình như “cái ăn” nó liên hệ đến mọi lãnh vực của kiếp người. Con người dù là hữu thể này nọ nhưng vẫn là một sinh vật, nghĩa là luôn cần cái để sống.

Không hiểu sao mà hơn hai phần ba những từ ghép bắt đầu bằng từ ăn thì thường mang ý nghĩa tiêu cực. Không nguyên chỉ vì “miếng ăn là miếng tồi tàn”, nhưng ngay trong lòng con người vẫn bàng bạc nhận thức rằng dù cho nhu cầu ăn uống thật là chính đáng nhưng đã là người thì phải vượt lên trên nhu cầu tồn sinh của loài vật. Trong khi các loài động vật thường thỏa mãn mỗi khi nhu cầu ăn uống được đủ đầy, thì trái lại, dù cho đã đầy đủ lương thực ăn uống, con người vẫn khao khát một sự sống cao hơn mà chúng ta gọi là sự sống bất diệt hay sự sống trường sinh. Tuy nhiên cái sự sống trường sinh mà con người khao khát ở đây, thường chỉ là sự kéo dài của sự sống đời này.

Cựu Ước đã hé mở cho thấy con đường để được sống đời đời đó là tuân giữ Lề Luật của Thiên Chúa. Khi thử thách dân phải lâm cơn đói khát trong sa mạc, và rồi ban Manna từ trời, Thiên Chúa muốn dân xác tín rằng “người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời Người phán ra” (x.Dnl 8,3). Sau khi thi thố quyền năng cho năm ngàn người đàn ông chưa kể đàn bà và con trẻ no nê bánh cá, Chúa Giêsu đã mời gọi họ “hãy ra công làm việc, không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh” (Ga 6,27). Để có được lương thực này Chúa Giêsu đã minh nhiên tự khẳng định: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!” (Ga 6,35).

Chúa Kitô là Bánh trường sinh. Kitô hữu chúng ta thảy đều khẳng định chân lý này. Thế nhưng để cho lời khẳng định này đi vào cuộc sống thì còn đó khoảng cách không dễ vượt qua. Đến với Chúa Kitô vì “cái bụng” của mình như người Do Thái xưa vốn là điều dễ thấy đó đây. Qua thông tin đại chúng thì sau sự cố tòa tháp đôi ở New York thì dân chúng nước Mỷ xem ra đạo đức hẳn lên, đến với Chúa rất nhiều. Tại quê nhà Việt Nam, đã một thời, sau khi các Ngân hàng thắt chặt tín dụng, nhiều đại gia xính vính, vỡ nợ, phá sản, thì hình như có nhiều khuôn mặt lạ chuyên chăm xuất hiện tại nhà thờ hay ở các đền đài. Chẹt chân thì há miệng. Hữu sự thì vái tứ phương. Gặp cơn quẫn bách thì chạy đến cầu Chúa giúp, nhưng tựu trung đều chỉ là những sự thuộc đời này. Xùm xụp khấn vái thần thánh trên trời, và rồi khi đã được ngân hàng cho vay tiền thì con đây lại thôi nhà thờ! Phải chăng chỉ những khi cầu nguyện cho các linh hồn thì mới là lo cho chuyện đời đời? Chắc hẳn không phải thế. Làm thế nào để giúp ta vượt qua được những sự hữu hình đời này khi chúng ta vẫn còn ở trong thế gian? (x.Ga 17,11). Chúng ta có được câu trả lời từ miệng Chúa Giêsu, khi người Do Thái hỏi Ngài là làm thế nào để được gọi là làm công việc của Thiên Chúa, tức là tìm kiếm lương thực đem lại sự sống đời đời, đó là “Hãy tin vào Đấng mà Thiên Chúa sai đến” (Ga 6,29).

Tin vào Chúa Giêsu là một tiến trình đón nhận và dấn thân theo Người, sống lời Người chỉ dạy. Cũng vẫn tìm kiếm những chuyện ở đời này nhưng chúng ta sẽ làm cho chúng thành vĩnh cửu khi chúng ta tìm kiếm chúng theo ý và cách thức Chúa hướng dẫn. Lời Chúa trong Thánh Kinh, đặc biệt trong bốn Tin Mừng trình bày cho chúng ta cách thế tuyệt vời đó là hãy tìm kiếm những thiện hảo đời này trong sự công bình, trong tình liên đới và chí cống hiến.

Một học sinh, sinh viên ra công học hành để tích lũy kiến thức, công nghệ, tài năng… nhưng trong sự công bình, nghĩa là trong sự trung thực, hợp pháp, không quanh co, dối trá, lọc lừa… thì bạn ấy đang làm việc vì lương thực đời đời. Cũng là học hành để thăng tiến bản thân nhưng luôn sẵn sàng giúp đỡ các bạn học khác theo khả năng và hoàn cảnh của mình, nghĩa là biết sống tình liên đới thì ta đang làm việc cho sự sống đời đời. Chọn một ngành nghề để vừa thăng tiến danh vị, vừa bảo đảm nhu cầu cá nhân lẫn gia đình, lại vừa có điều kiện để phục vụ đồng loại, để phát triển xã hội, giáo hội thì đích thực ta đang ra công làm việc vì của ăn cho sự sống đời đời.

“Hùm chết để da, người ta chết để tiếng”. Số người cho rằng cuộc đời con người thực sự chấm dứt với cái chết thể lý vốn không mấy nhiều. Kitô hữu chúng ta thì minh nhiên tuyên xưng có sự sống đời đời. Trong sự quan phòng của Thiên Chúa, thì sự sống đời đời của chúng ta lại bắt nguồn từ những thực tại đời này, những thực tại mà Ngôi Lời đã tự nguyện nhận lấy vào Ngôi vị của Người khi vào đời. Khi chúng ta nỗ lực tìm kiếm những chuyện đời này trong công bình, trong tình liên đới và chí cống hiến là chúng ta đã làm cho những sự đời này đi vào vĩnh cửu cùng với Chúa Kitô, trong Người và nhờ Người.

 
Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa – Ban Mê Thuột

NHIỀU CƠN ĐÓI
Sưu tầm

Năm 1885, Vincent Van Gogh đã đến thăm một viện bảo tàng ở Amsterdam để xem một bức tranh nổi tiếng của Rembrandt, bức “Cô dâu người Do thái”. Sau khi nhìn ngắm bức tranh ông nói “Tôi sẵn sàng đổi mười năm của đời mình để được ngồi trước bức tranh này trong hai tuần, với lương thực là vụn bánh mì khô. Cơn đói đầu tiên của tôi không phải là đói thức ăn, dù tôi thường nhịn đói nhiều ngày. Lòng khao khát hội họa của tôi còn mạnh hơn nhiều, đến nỗi khi tôi có được ít tiền, tôi lập tức đi săn lùng những mẫu tranh cho đến khi tiền hết sạch”.

Không chỉ có thể xác làm người ta đói, tâm hồn và tinh thần cũng làm người ta đói. Bánh làm bằng vật chất không bao giờ có thể thỏa mãn tâm hồn con người. Nuôi dưỡng một con người không giống như việc vỗ béo gia súc. Chúng ta là những thụ tạo không chỉ có một cơn đói nhưng có hàng trăm cơn đói. Ngoài cơm bánh, chúng ta còn đói nhiều thứ.

Không phải mọi khao khát của chúng ta cần được thỏa mãn. Một số là dục vọng nếu được thỏa mãn, cơn đói và sự đòi hỏi càng lớn hơn. Chúng ta phải nhận thấy rằng những dục vọng ấy tồn tại trong chúng ta. Nhưng chúng ta hãy giữ lại những khao khát cần được thỏa mãn nếu chúng ta muốn nuôi dưỡng xứng đáng như những con người và như những con cái của Thiên Chúa.

Chúng ta khao khát được cảm thấy mình quan trọng. Không ai muốn mình chẳng là gì cả. Chúng ta đều muốn mình trở nên quan trọng, dù chỉ quan trọng đối với một người.

Chúng ta khao khát được chấp nhận. Nếu chúng ta không được chấp nhận, chúng ta hầu như mất khả năng nhận thức chính mình.

Chúng ta khao khát những mối quan hệ. Không có các mối quan hệ, chúng ta tha hồ bị những cơn gió rét của đau khổ và cô đơn rung chuyển. Chúng ta giống như một cây trơ trọi trên đỉnh đồi.

Chúng ta khao khát đức tin – vì chấp nhận những niềm tin tích cực hướng dẫn chúng ta. Nếu không thì chúng ta giống như chiếc tàu không có hải đồ và hải bàn.

Chúng ta khao khát niềm hy vọng. Gạt bỏ niềm hy vọng là tiếp tục đình chỉ sự khao khát tinh thần.

Chúng ta khao khát tình yêu. Nếu niềm khao khát này được no thỏa thì hầu hết mọi khao khát khác của chúng ta sẽ biến mất.

Tuy nhiên, có thêm một cơn đói nữa, một khao khát sâu xa hơn và là nền tảng cho mọi khát vọng khác của chúng ta, bao gồm khát vọng tình yêu. Đó là khát vọng sự sống đời đời. Nói cách khác, đó là khao khát Thiên Chúa. Cảm nghiệm được khao khát này không phải là một bất hạnh mà là sự chúc lành. Nó cứu chúng ta khỏi sự trì trệ và giữ cho dòng sông chảy ra biển cả.

Hàng ngày chúng ta thấy người ta xuất hiện trong các siêu thị với những xe đẩy hàng đầy thức ăn và đồ uống. Nhưng chúng ta không tìm thấy thứ lương thực khác đó trong các siêu thị. Nếu có thể, chúng ta sẽ được nuôi dưỡng tốt. Chỉ Thiên Chúa mới có thể cho chúng ta lương thực ấy. Chỉ có Thiên Chúa mới có thể thỏa mãn những khao khát sâu xa nhất của chúng ta.

Bánh Manna đã nâng đỡ đời sống trần gian. Lương thực của Đức Giêsu nâng đỡ đời sống trường tồn. Đối với chúng ta – những người du hành trên con đường thời gian – đều được một khát vọng không thể cưỡng lại được hướng dẫn đến trường sinh. Đức Giêsu đến với một lời hứa: “Ai ăn bánh mà tôi ban cho sẽ được sống muôn đời”. Ai lại không muốn ăn bánh ấy?

 

Chúa Nhật thứ 18 thường niên
Lm. Phêrô Trần Bảo Ninh

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 6, 24-35).

Khi ấy, lúc đám đông thấy không có Chúa Giêsu ở đó, và môn đệ cũng không, họ liền xuống các thuyền và đến Caphar-naum tìm Chúa Giêsu. Khi gặp Người ở bờ biển bên kia, họ nói với Người rằng: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ?” Chúa Giê-su đáp: “Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm Ta, không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê. Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống muôn đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi. Người là Ðấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu”.
Họ liền thưa lại rằng: “Chúng tôi phải làm gì để gọi là làm việc của Thiên Chúa?” Chúa Giêsu đáp: “Ðây là công việc của Thiên Chúa là các ngươi hãy tin vào Ðấng Ngài sai đến”.
Họ thưa Chúa Giêsu: “Ngài sẽ làm dấu lạ gì để chúng tôi thấy mà tin Ngài? Ngài làm được việc gì? Cha ông chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như đã chép rằng: “Người đã ban cho họ ăn bánh bởi trời”. Chúa Giêsu đáp: “Thật, Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian”.
Họ liền thưa Người rằng: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi”. Chúa Giêsu nói: “Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ”.

Suy niệm

Cuộc sống hàng ngày của con người không chỉ dừng lại nơi cơm áo gạo tiền, nhưng còn có những yếu tố về tinh thần, về giá trị của một con người cần phải tìm kiếm, cần phải trau dồi và trân trọng, để mỗi hành vi, mỗi việc làm và mỗi thái độ sống có những giá trị nhất định của nó. Câu chuyện của bài Tin Mừng Chúa nhật thứ 18 thường niên sẽ là một câu trả lời của Đức Giêsu cho đám dân chúng ngày xưa và chúng ta hôm nay, cần làm gì, cần trau dồi những gì và cần có một cuộc sống quân bình như thế nào, để có thể nói rằng: tôi là một con người thực sự, mang họa ảnh của Thiên Chúa tình yêu, nhân từ và luôn tha thứ.

Trong chuyến trở về quê hương của dân Do-thái, mọi người rất vui vì được thoát khỏi cảnh nô lệ tại Ai-cập, nhưng khi bước vào hành trình xuyên qua sa mạc, họ mới thấy được những khó khăn nhất định của cuộc sống. Yêu sách, đòi hỏi và phàn nàn là những tình trạng mà Môi-sen phải nghe mỗi ngày: “Trong những ngày ấy, toàn thể cộng đoàn con cái Israel kêu trách Môsê và Aaron, họ nói với hai ông rằng: “Thà chúng tôi chết trong đất Ai-cập do tay Chúa, khi chúng tôi ngồi kề bên nồi thịt và ăn no nê. Tại sao các ông dẫn chúng tôi lên sa mạc này, để cả lũ phải chết đói như vầy?”. Từ miếng ăn, cái uống, cho đến những nhu cầu khác, họ cứ kêu trách các ông rất nhiều. Thiên Chúa đã nghe thấu tiếng kêu đó, cho họ những món ăn mà họ không bao giờ nghĩ là có được: “Chiều hôm ấy, có chim cút bay tới che rợp các trại, và sáng hôm sau có sương sa xuống quanh trại. Tới lúc sương tan trên mặt đất, thì thấy có vật gì nho nhỏ tròn tròn như hột sương đông đặc trên mặt đất. Con cái Israel thấy vậy, liền hỏi nhau rằng: “Man-hu”, có nghĩa là: “Cái gì vậy?”. Qua câu chuyện này, Thiên Chúa còn nhắn nhủ họ rằng, qua những thức ăn đó, ẩn hiện đằng sau là bàn tay của Thiên Chúa, là tình thương Ngài dành cho họ. Vì thế, họ cần phải thể hiện tình hiếu thảo với Thiên Chúa, họ cần phải học cách sống thanh cao và lịch sự hơn với Thiên Chúa, đừng quan trọng hóa miếng ăn, cái uống mà đánh mất những giá trị tinh thần của một con người.

Sau biến cố đổi thay về niềm tin của bản thân, thánh Phaolô cảm thấy mình được Thiên Chúa yêu thương rất nhiều, bởi thế, Ngài chọn thánh nhân làm Tông đồ không phải để bày tỏ tình yêu đó, nhưng Ngài muốn thánh nhân hãy làm hiển lộ tình yêu Thiên Chúa qua thái độ sống và tinh thần phục vụ của bản thân. Trong lá thư gởi giáo đoàn Ê-phê-sô, thánh nhân mong muốn con cái ngài nơi cộng đoàn đó hãy thay đổi ý thức tôn giáo của mình, thay đổi luôn cái nhìn của họ về Thiên Chúa, một Thiên Chúa cúi xuống, một Thiên Chúa mong đưa con người lên sống bên cạnh Ngài, vì thế, thánh nhân nói: “Phần anh em, anh em không hề học biết Ðức Kitô như thế đâu, nhưng nếu anh em đã nghe biết Người và đã được thụ giáo trong Người, như sự chân thật trong Ðức Giêsu dạy, là anh em hãy khử trừ lối sống xưa kia, hãy lột bỏ con người cũ, đã bị hư theo những đam mê lầm lạc. Anh em hãy trở nên mới trong lòng trí anh em, hãy mặc lấy người mới đã được tác thành theo thánh ý Chúa trong sự công chính và thánh thiện xứng với sự thật”. Chính sự cố gắng thay đổi tâm tình tôn giáo và thái độ sống là phương cách xứng hợp để niềm tin lớn lên thực sự, trưởng thành thực sự. Chính sự đổi thay của niềm tin nên mỗi người sẽ trở nên con người mới trong tay Thiên Chúa tình yêu.

Không có niềm vui nào lớn cho bằng niềm vui của người đang đói, đang khát, được giúp đỡ, được chia sẻ. Dân Do-thái ngày xưa cũng thế, sau khi được chứng kiến dấu lạ bánh hóa nhiều, được ăn bánh và cá no nê từ lời tạ ơn của Đức Giêsu, từ đó, mỗi ngày họ đi tìm Ngài, chắc hẳn họ mong niềm vui đó được kéo dài và nhân lên nhiều hơn. Một suy nghĩ rất con người, một ước mơ rất con người. khi gặp Đức Giêsu, Ngài đã biết ý họ: “Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm Ta, không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê. Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống muôn đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi. Người là Ðấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu”. Dừng lại bên cạnh Đức Giêsu, đám đông bắt đầu nhận ra lời nhắc của Đấng Cứu Thế là anh em hãy ra công làm việc vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống muôn đời. Của ăn đó là gì, đâu chỉ là cơm bánh, đâu chỉ là cá ngon, thịt béo, của ăn đó là những thức ăn tinh thần để nuôi dưỡng một con người lớn lên về mặt nhân bản, lớn lên về mặt tâm linh và lớn lên về mặt nhân phẩm. Đó cũng là một con người biết tôn trọng và sống trong sự thật.

Dừng lại nơi bài giáo huấn của Đức Giêsu trên, chúng ta lãnh hội phần nào lời dạy của Ngài: “Sự thật sẽ giải thoát anh em”. Con người sinh ra không chỉ lo lắng tìm kiếm cơm áo gạo tiền, tìm kiếm địa vị, chức quyền và luồn cúi để đạt được tham vọng của mình, con người cần phải tìm cho mình thứ lương thực tinh thần là giá trị nhân bản, giá trị sự thật, giá trị tâm linh và giá trị nhân phẩm cho bản thân nữa. Địa vị không làm nên giá trị một con người, nhưng sự chia sẻ, cảm thông và giúp đỡ tha nhân bằng sự trân trọng và yêu thương, sẽ làm cho giá trị con người được nhân lên. Khi đối diện với những thử thách trong cuộc sống hay những biến cố với bản thân, sự thật mới thực sự được đặt đúng vào vị trí của nó, được trân trọng hơn và cũng từ những giá trị của sự thật đó, con người sẽ thấy được khuôn mặt thật của sự gian dối, vụ hình thức và mẫu mã.

Cộng đoàn Do-thái có thể chưa lãnh hội được tất cả những gì Đức Giêsu đang thao thức và đang giảng dạy cho họ, nên họ đi tìm Ngài để phần nào được dạy dỗ, được học hỏi và được mở rộng đôi mắt tinh thần. Bởi thế, Đức Giêsu đã gởi mở thêm cho họ, không phải cơm bánh và những nhu cầu cơ bản làm nên những giá trị ý nghĩa của con người, nhưng con người cần phải học, phải hành những giá trị khác, để thực sự là một con người có lý trí và có ý chí. Ngài muốn giới thiệu cho họ tất cả những giá trị ấy đang có trong sứ vụ của một con người bên cạnh họ là Đấng Cứu Thế, Con Thiên Chúa làm người. Chỉ có Ngài là Đấng Cứu Độ Trung Gian duy nhất, đưa con người ra khỏi tình trạng thiếu thốn, khổ đau và thất vọng trong cuộc sống, nếu như con người có một niềm tin mạnh mẽ và biết cầu nguyện, biết chạy đến với Ngài mỗi ngày.

Dịch bệnh đang đe dọa sự sống của con người, đang để lại nhiều vết thương lòng cho bao gia đình, bao con người đáng thương, trong những hoàn cảnh như thế, con người cần tìm đến với Thiên Chúa nhiều hơn, cần có một niềm tin tinh ròng hơn và chân thành hơn. Mỗi con người, mỗi ơn gọi đều nhận được lời mời gọi làm vườn nho của Thiên Chúa, trong mỗi hoàn cảnh, con người sẽ cộng tác với Thiên Chúa bằng nỗ lực, bằng sự sáng tạo và đặc biệt là tinh thần phục vụ. Có một niềm tin đủ lớn, đủ mạnh, đủ khiêm tốn, cùng với một tinh thần phục vụ theo gương Thầy Chí Thánh, thì dù có nhiều sóng gió giữa biển đời, dù dịch bệnh có nhiều hiểm nguy, ắt sẽ giúp nhau vượt qua những khó khăn, những hiểm nguy. Thiên Chúa không ngủ quên trong hành trình đức tin của con người, Ngài ở đó chia sẻ với con người, liệu con người có đủ niềm tin và tinh thần phục vụ, để cùng Ngài vượt qua tất cả đến bến bờ bình an hay không? Một trang sách mới của lịch sử con người sẽ được viết tiếp khi tất cả cùng nắm tay nhau, cùng cầu nguyện, cùng chia sẻ và cùng phục vụ theo tinh thần của Đức Giêsu, Đấng đã đến để phục vụ con người chứ không để cho người ta phục vụ.

Lạy Chúa Giêsu, sự hiện diện của Chúa trong thế giới là một dấu lạ, một điểm đến cho những ai tìm kiếm để nên người và nên thánh, xin giúp chúng con mỗi ngày đừng mãi kiếm tìm những giá trị thế gian, nhưng hãy kiếm tìm những giá trị Nước Trời. Chúa đã thao thức dựng xây một gia đình huynh đệ của Thiên Chúa, nơi đó con người sống với nhau thực sự bằng tình người, tình trời, cũng như biết phục vụ nhau trong sự trân trọng, xin giúp chúng con biết phục vụ nhau theo tinh thần của Chúa, đặc biệt trong đại dịch nguy hiểm này. Xin Chúa ban bình an cho thế giới, gìn giữ Giáo hội và đất nước chúng con được bình an, mọi người được vững tin và luôn chia sẻ với nhau mọi khó khăn trong hiện tại. Amen.

Lm. Phêrô Trần Bảo Ninh

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây