TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật VI Thường Niên -Năm A

“Thầy đến không phải để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn.” (Mt 5,17)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Hãy tuân hành lề luật Chúa ban

Thứ bảy - 14/02/2026 02:35 | Tác giả bài viết: Petrus.tran |   87
“Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật… Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn.” (Mt 5, 17-37).

Chúa Nhật VI – TN – A
Hãy tuân hành lề luật Chúa ban

snTM 140226a


Chúng ta thường nghe nói: “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật.” Nghe nói là vậy. Thế nhưng, có bao giờ chúng ta tự hỏi: hiến pháp và pháp luật là gì!?

Theo một số báo chuyên ngành về pháp luật định nghĩa, thì: “Hiến pháp là đạo luật cơ bản, có hiệu lực pháp lý cao nhất, quy định các vấn đề gốc rễ về nhà nước và quyền công dân. Pháp luật là hệ thống các quy tắc xử sự bắt buộc chung do Nhà nước ban hành hoặc thừa nhận để quản lý xã hội. Mọi văn bản pháp luật đều phải phù hợp và không được trái với Hiến pháp.”

Không một quốc gia nào trên thế giới lại không ban hành một bản hiến pháp cùng những văn bản pháp luật để quản lý xã hội. Và, chúng ta thường gọi chung là “luật đời”.

Vâng, đời thì có luật đời. Còn về đạo ư! Cũng phải có. Đó là luật đạo. Luật đạo, chúng ta thường gọi là luật Chúa.

Nói về luật Chúa, có thể nói, luật có từ thuở tạo thiên lập điạ.

Thật vậy, sách Sáng Thế có ghi rằng: “Đức Chúa là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật. Rồi Đức Chúa là Thiên Chúa trồng một vườn cây ở Ê-đen, về phía đông, và đặt vào đó con người do chính mình nặn ra. Đức Chúa là Thiên Chúa khiến từ đất mọc lên đủ mọi thứ cây trông thì đẹp, ăn thì ngon, với cây trường sinh ở giữa vườn, và cây cho biết điều thiện điều ác.

Đức Chúa là Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn Ê-đen, để cày cấy và canh giữ đất đai. Đức Chúa là Thiên Chúa truyền lệnh cho con người rằng: “Hết mọi trái cây trong vườn, ngươi cứ ăn, nhưng trái của cây cho biết điều thiện điều ác, thì ngươi không được ăn, vì ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết.”

“Ngươi không được ăn”, chẳng phải đó là Luật Chúa cấm, đúng không? Rồi, theo thời gian, Thiên Chúa ban hành một đạo luật mới, một đạo luật mà ngày nay, Giáo Hội Công Giáo cũng tuân hành, đó là Mười Điều Răn.

Mười Điều Răn do Đức Chúa ban hành qua ông Mô-sê. Theo sách Xuất Hành ghi lại: “Tháng thứ ba kể từ khi ra khỏi Ai Cập, chính ngày đó con cái Israel tới sa mạc Si-nai… Israel đóng trại ở đó, đối diện với núi.”

Tại đây, “Ông Mô-sê lên gặp Thiên Chúa. Từ trên núi ĐỨC CHÚA gọi ông và phán: ‘Ngươi sẽ nói với nhà Gia-cóp, sẽ thông báo cho cái cái Israel thế này… nếu các ngươi thực sự nghe tiếng Ta và giữ giao ước của Ta, thì giữa mọi dân, các ngươi sẽ là sở hữu riêng của Ta. Vì toàn cõi đất đều là của Ta. Ta sẽ coi các ngươi là một vương quốc tư tế, một dân thánh.”

Có rất nhiều điều Thiên Chúa đã truyền dạy Israel, qua ông Mô-sê. Điều quan trọng nhất, đó là Thiên Chúa đã ban hành Mười-Điều-Răn, còn được gọi là “Thập Giới” là những điều Israel phải tuân hành.

Đạo lẫn đời đều có luật. Luật đời được ban hành là để “bảo vệ các giá trị về đạo đức và chuẩn mực của cộng đồng.”

Còn luật đạo ư! Thưa, “Lề Luật (luật đạo) có chức năng ‘giám hộ’. Như một món quà nhân từ của Thiên Chúa, Lề Luật đòi hỏi tuân giữ các điều răn của Người, đồng thời chỉ ra thực trạng tội lỗi và nhu cầu cần được cứu độ của chúng ta. Khi Chúa Ki-tô đến và cùng với ơn cứu độ của Người, Lề Luật được kiện toàn trong sứ điệp Tin Mừng về sự sống mới và sự tự do trong Chúa Thánh Thần.”

Cố Giáo Hoàng Phan-xi-cô, khi còn tại thế, trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ Tư hằng tuần, đã có lời dạy, như thế. (nguồn: vatican.news).

Mà, đúng vậy. Đức Giê-su, lúc còn tại thế, khi đề cập đến luật, Ngài đã tuyên bố, rằng: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật… Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn.”

Để-kiện-toàn, Đức Giê-su đã đưa ra nhiều lời truyền dạy. Những lời truyền dạy này được ghi lại trong Tin Mừng thánh Mát-thêu. (Mt 5, 17-37).

**
Tin Mừng thánh Mát-thêu ghi lại rằng: Một ngày nọ, sau khi truyền dạy cho các môn đệ phải là “muối cho đời và ánh sáng cho trần gian”, Đức Giê-su nói với các ông rằng: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Mô-sê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn”.

Vâng, rất kiện toàn. Một sự kiện toàn “đạt tới những lý tưởng cao quý”. Hôm ấy, Ngài tuyên bố: “Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ giết người; ai giết người thì đáng bị đưa ra tòa. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra tòa. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hỏa ngục thiêu đốt”.

Vì muốn đạt-tới-những-lý-tưởng-cao-quý, Đức Giê-su còn đưa ra lời truyền dạy khiến ai nghe qua cũng phải kinh ngạc, lời truyền dạy rằng: “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Chớ ngoại tình. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết; ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi” (x.Mt 5, 28).

***
Đừng nghĩ những lời truyền dạy này quá khắt khe. Hãy bình tâm suy nghĩ, chúng ta sẽ thấy rằng, Đức Giê-su đúng, đúng khi Ngài truyền dạy như thế.

Đôi mắt, như chúng ta thường nói: là cửa sổ tâm hồn. Nó chính là “tiền đồn” để ngăn cản hoặc tiếp đón những gì là tốt đẹp cũng như những gì là xấu xa. Còn cái miệng, đừng quên, người xưa có nói: “cái miệng hại cái thân”.

Với đôi mắt, bài học của Vua David còn đó.

Vua David đã “nhìn trộm” một người đàn bà đang tắm… Rồi chuyện gì đã xảy ra! Thưa, “thèm muốn”… thèm muốn rồi “Vua David sai lính biệt phái đến đón nàng. Nàng đến với vua và vua nằm-với-nàng...”.

Và rồi, nàng-có-thai! Khi biết nàng có thai, vua David tìm đủ mọi cách để “bán cái”… bán cái cho ông chồng của nàng. Thế nhưng, không thành công.

Không thành công, David đã dùng độc kế giết chồng của người đàn bà đó. Sau khi dùng thủ đoạn giết người chồng xong, David “ẵm nàng về dinh”, ẵm về một cách danh chính ngôn thuận, ẵm về như thể là mình đã ban cho nàng một ơn phước.

Đôi mắt… chỉ từ đôi mắt nhỏ bé thôi, thế mà vì không biết kiểm soát nó, nó đã khiến xảy ra một án mạng.

Nói về đôi mắt lại nhớ đến bà Eva. Đôi mắt bà đã “thấy trái cây đó ăn thì ngon, trông thì đẹp mắt”… “Thấy và trông” để rồi “bà hái trái cây mà ăn...” Và kết quả là: Ôi! Lạy Chúa! “Con rắn... con rắn đã lừa con”.

Đôi mắt khủng khiếp là thế. Thế nên, đừng hỏi vì sao Đức Giê-su truyền dạy: “Nếu mắt phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy móc mà ném đi; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân bị ném vào hoả ngục” (Mt 5, 29).

Còn “cái miệng” phải làm sao đây! Thưa, Kinh Thánh dạy rằng: “Phúc thay kẻ không ăn nói lỡ lầm”. Không ăn nói lỡ lầm thì sẽ “không vấp ngã về lời nói”, không vấp ngã về lời nói, “ấy là người hoàn hảo, có khả năng làm chủ được toàn thân” (x.Gc 3, 2).

Khi làm chủ được toàn thân thì sao nhỉ! Thưa, sẽ chẳng bao giờ chúng ta “chửi người này, mắng người kia, rủa người nọ”, phải không, thưa quý vị!

Thiên Chúa là Đấng từ bi nhân hậu, Người chậm giận và giàu tình thương” (x.Tv 145, 8). Vâng, đó là lý do Đức Giê-su có thêm lời truyền dạy, rằng: “Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình”.

“…Liệu ta có phải hiểu theo từng lời từng chữ những gì Đức Giê-su dạy không? Liệu ta có phải bỏ dở thánh lễ, đi tìm người mình đã xúc phạm, hầu có thể tiến hành ngay việc làm hòa?”

Đó là những câu hỏi đã được Lm. Charles. E. Miller đưa ra, đồng thời ngài có lời khuyên, rằng: “Bước đầu tiên chúng ta phải làm là cầu xin ơn hòa giải, rồi dốc lòng tìm kiếm sự tha thứ”.

Tại sao phải “Cầu xin ơn hòa giải, rồi dốc lòng tìm kiếm sự tha thứ”? Thưa, là bởi, khi chúng ta “hòa giải và tha thứ”, điều đó nói lên rằng, chúng ta đang tiếp tục thực hiện sứ mạng của Đức Giê-su, sứ mạng kiện toàn lề luật, luật “mến Chúa yêu người”, mà Ngài đã truyền dạy.

Cũng xin nói thêm rằng, nếu chúng ta hiểu từng lời từng chữ theo nghĩa đen, có phần chắc, giáo xứ chúng ta sẽ có nhiều người cụt tay, chột mắt.

Hôm ấy, Đức Giê-su còn nói đến luật hôn nhân gia đình. Rất nhân bản, Đức Giê-su tuyên bố: “luật (xưa) dạy rằng: ai rẫy vợ, thì phải cho vợ chứng thư ly dị. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ngoại trừ hôn nhân bất hợp pháp, ai rẫy vợ là đẩy vợ đến chỗ ngoại tình và ai cưới người đàn bà bị rẫy, thì cũng phạm tội ngoại tình”.

****
Đừng nghĩ những lời truyền dạy này khó thực hiện. Muốn thực hiện được, trước hết hãy có “tâm tình yêu thương”, bởi vì như lời Kinh Thánh dạy: “đã yêu thương thì không làm hại người đồng loại…” (Rm 13, 10).

Đúng vậy, một khi đã “yêu người như chính mình vậy” có phần chắc, chẳng ai lại “giận anh em mình... mắng anh em mình... chửi anh em mình” (Mt 5, 22). Một khi chúng ta yêu-người-như-chính-mình-vậy, sẽ chẳng bao giờ chúng ta “làm hại” anh em mình.

Một khi mọi người đã thật sự “yêu người lân cận như chính mình” thì có ai dám qua hàng xóm láng giềng cướp của giết người! Một khi người chồng hay người vợ thật sự yêu-thương-nhau-như-chính-mình thì làm gì có chuyện “ly dị”!

Hồi ấy, Đức Giê-su đã phán: “Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua, cho đến khi mọi sự được hoàn thành. Vậy, ai bãi bỏ dù chỉ là một trong những điều răn nhỏ nhất ấy, và dạy người ta làm như thế, thì sẽ bị gọi là kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời. Còn ai tuân hành và dạy làm như thế, thì sẽ được gọi là lớn trong Nước Trời.”

Phần thưởng đã rõ. Vấn đề còn lại, đó là chúng ta: Hãy tuân hành lề luật Chúa ban.

Petrus.tran 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây