30 tháng Bảy
Người tử tù

Tại một nhà tù nọ, có một người đàn ông đã bị kết án tử hình. Nhưng người ta thấy anh không hề tỏ ra nao núng, trái lại lúc nào cũng vui tươi ca hát. Ngày nọ, các quản giáo bắt gặp anh đang chơi tây ban cầm trong sân chơi của trại tù. Đám đông bu quanh anh, lúc đầu còn nhút nhát, về sau mọi người đều cùng hát theo tiếng đàn của anh. Thấy thế, ban giám đốc nhà tù mới ra lệnh không cho anh được chơi đàn nữa.
Nhưng ngày hôm sau, tù nhân đã có bản án tử hình ấy vẫn tiếp tục ra sân chơi và đàn ca như mọi ngày. Đám đông tù nhân cũng tuốn đến ca hát với anh. Không chịu đựng nổi nữa, những người canh tù sấn đến tóm lấy anh và chặt đứt những ngón tay của anh. Họ nghĩ rồi đây anh sẽ không còn chơi đàn được nữa và như vậy đám đông cũng không còn tụ tập được nữa. Nhưng ngày hôm sau, cũng người tử tội ấy, cũng đám đông ấy tụ tập lại trong sân tù và với đôi tay cụt, anh cũng vẫn có thể đàn được những điệu nhạc càng thảm thiết hơn. Lần này, những tên canh tù lôi anh đi và đập nát chiếc đàn.
Ngày hôm sau, con người đáng thương ấy cũng trở lại sân chơi và cất tiếng hát vang. Tiếng hát của anh dặt dìu, tha thiết và mời gọi đến nỗi đám đông cũng kéo đến hòa cùng một tiếng hát với anh. Lần này, những tên canh tù mới đưa anh đi và họ cắt lưỡi anh. Họ nghĩ rằng tiếng đàn đã bị dập tắt, tiếng ca cũng sẽ bị tắt lịm và như vậy, không còn ai sẽ tụ tập trong sân nữa.
Nhưng trước sự ngạc nhiên của mọi người, ngày hôm sau, người tử tội vẫn trở lại sân chơi. Lần này, anh không đàn, không hát, nhưng nhảy múa theo một điệu cảm câm mà chỉ mình anh mới có thể nghe được. Không mấy chốc, đám đông tù nhân kéo đến và họ nhảy múa xung quanh con người khốn khổ ấy.
Câu chuyện trên đây nhắc chúng ta nhớ đến một vũ công Ấn Độ tên là Sudha Candran. Chính lúc cô đạt đến tuyệt đỉnh của danh vọng cũng là lúc bàn chân phải của cô phải bị cưa… Nhưng người vũ công đầy ý chí này đã không bỏ cuộc… Sau khi bình phục, cô đã ráp chân giả và tập luyện cho đến khi thuần nhuyễn trở lại như trước. Khi được hỏi: “Làm thế nào để có thể nhảy múa bình thưởng trở lại?”. Cô trả lời: “chúng ta không nhất thiết cần có chân mới có thể nhảy múa được”.
Thiên Chúa không ban cho chúng ta một số lượng nén bạc đồng đều. Kẻ được năm nén, người được hai nén, kẻ chỉ được một nén… Một nén đó có thể là một nén của nghèo nàn, bất hạnh, rủi ro, mất mát. Nhưng trong tình yêu quan phòng của Chúa, nén bạc vẫn có thể sinh lợi được những hoa trái của yêu thương, của tin tưởng, của lạc quan vui sống…
Chúng ta không nhất thiết cần có đôi chân mới nhảy múa được. Chúng ta có thể nhảy múa với tâm hồn phấn khởi, chúng ta có thể ca hát với lòng tin yêu, vui sống…
Không gì có thể tách chúng ta ra khỏi lòng mến của Chúa. Dù tù đày, dù bệnh tật, dù khốn khổ đến đâu, nếu chúng ta có lòng mến, thì cuộc sống trơ trụi, nghèo hèn của chúng ta vẫn luôn là bài ca chúc tụng, tri ân dâng lên Chúa.
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
“Tôi đã thấy nước …”
Gia trưởng Gx. Vinh Quang: Giải bóng chuyền
Bình an theo kiểu của thầy Giêsu
Thông Báo Chương Trình Đào Tạo 2026-2027
Thiếu Nhi VHTK Chúa Nhật 6 Phục Sinh A
VHTK Chúa Nhật 6 Phục Sinh A
VHTK LỄ ĐỨC MẸ FATIMA Ngày 13 tháng 5
VHTK Thánh Mátthêu Lê Văm Gẫm, giáo dân, ngày 11.5
VHTK Thánh Giuse Ðỗ Quang Hiển, Lm, ngày 09.5
VHTK TH Philipphê & Giacôbê Tông Đồ Ngày 3.5
Ở trong – một tình yêu có chỗ trong tim
Vãn Hoa Dâng Kính Đức Mẹ.
Giáo xứ Hòa Nam: Thánh Lễ Lên Đường
Giáo Xứ Kim Mai Khai Mạc Tháng Hoa
Yêu mến là thực hành
Tìm hiểu về thánh nhạc trong nhà thờ
Gx Thổ Hoàng: Khai mạc tháng Hoa kính Đức Mẹ
Chúa ơi… tim con đã vui trở lại
Khai giảng lớp Giáo lý Cao đẳng khóa VII
Giáo xứ Vinh Hương: Dâng hoa kính Mẹ
277 Câu Trắc Nghiệm GIÁO LÝ DỰ TÒNG
Nghi thức lễ Gia Tiên
Thánh lễ Truyền chức Linh Mục -2023
Vui Học Giáo Lý 531 Câu Trắc Nghiệm XƯNG TỘI & RƯỚC LỄ 1
Khai mạc Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Biên bản Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Tân linh mục Phêrô Nguyễn Tiến Đạt: Thánh lễ tạ ơn
Việt Nam và Tòa Thánh ký kết Thỏa thuận
Giáo xứ Phúc Lộc -Mừng lễ Thánh Đa Minh
Giáo xứ Phúc Lộc: Lễ Chúa Ba Ngôi