TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật IV Thường Niên -Năm A

“Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó”. (Mt 5,1-12a)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Lời Chúa THỨ HAI TUẦN 4 THƯỜNG NIÊN

Thứ sáu - 30/01/2026 13:06 |   22
“Ông Si-mê-on là người công chính và sùng đạo… Bà An-na không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa…” (Lc 2,22-40)

02/02/2026
THỨ HAI tuần 4 thường niên 

Dâng Chúa trong đền thánh         
Lc 2,22-40


để nhận ra chúa
“Ông Si-mê-on là người công chính và sùng đạo…
Bà An-na không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa…” (Lc 2,22-40)

Suy niệm: Khi thánh cả Giu-se và Đức Ma-ri-a dâng Con vào Đền Thờ, ắt hẳn tại đó đã có đông đảo dân chúng cũng như các thầy tư tế, những thầy thông luật và cả những người Pha-ri-sêu nữa. Hẳn họ cũng nhìn thấy Hài Nhi Giê-su nhưng chỉ thấy Người giống như bao trẻ sơ sinh khác. Chỉ có hai cụ già, ông Si-mê-on và bà An-na, nhận biết Hài Nhi này chính là “Đấng Ki-tô của Đức Chúa”. Để nhận biết và bồng ẵm Chúa Hài Nhi, dù chỉ một lần, hai ông bà đã phải chờ đợi suốt cả một đời người đằng đẵng, một cuộc đời công chính và “sớm hôm thờ phượng Chúa” tại Đền Thờ. Thiên Chúa đến ở với con người, nhưng chỉ những ai có tâm hồn đơn sơ bé mọn mới được diễm phúc nhận ra Ngài.

Mời Bạn: Đức Giê-su được “đem lên Đền Thờ để tiến dâng cho Thiên Chúa” nhưng thực ra khi Con Chúa giáng sinh, Thiên Chúa đã đi bước trước để ‘dâng mình’ cho chúng ta. Ngài đã hạ mình thẳm sâu để ở với chúng ta, thì chúng ta cũng phải hạ mình sống đơn sơ bé mọn để có thể gặp và nhận biết Ngài. Ngày lễ dâng Chúa trong đền thờ được đặt làm “Ngày Cầu Nguyện cho Đời Sống Thánh Hiến” tức là cho các tu sĩ. Các tu sĩ qua đời sống dâng hiến của họ làm chứng cho chúng ta cũng biết dâng mình cho Chúa bằng một đời sống tương quan cá vị và thân thiết với Ngài.

Sống Lời Chúa: Trong ngày, bạn dành thời gian dành riêng cho Chúa để cầu nguyện thân tình với Ngài.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con biết hiến dâng chính mình để phụng sự Chúa và phục vụ tha nhân. Amen.

 

BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
THỨ HAI tuần 4 thường niên 

Ca nhập lễ

Lạy Chúa là Thiên Chúa chúng tôi, xin cứu độ chúng tôi, từ khắp muôn dân, xin thu họp chúng tôi về, để chúng tôi được ca tụng thánh danh Chúa, và được vinh dự ngợi khen Chúa.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Chúa, xin cho tất cả chúng con biết hết lòng thờ phượng Chúa, và thành tâm yêu mến mọi người. Chúng con cầu xin…

Bài Ðọc I (Năm I): Dt 11, 32-40

“Nhờ đức tin, họ chiến thắng các vương quốc. Thiên Chúa dự liệu cho chúng ta một cái gì tốt hơn”.

Trích thơ gửi tín hữu Do-thái.

Anh em thân mến, tôi còn phải nói gì nữa? Tôi không có đủ thời giờ thuật lại về Gê-đê-on, Ba-rac, Sam-son, Giép-tê, Ða-vít, Sa-mu-en và các tiên tri. Nhờ đức tin, họ chiến thắng các vương quốc, thực thi công bình, được hưởng lời hứa, bịt miệng sư tử, dập tắt hỏa hào, thoát khỏi lưỡi gươm, chế ngự bệnh tật, hùng dũng trong trận chiến; đánh đuổi các đạo quân ngoại bang, làm cho những người chết sống lại để trao trả cho các phụ nữ của họ. Có những người đành chịu hành hạ, mà không muốn được giải thoát, hy vọng được phục sinh hoàn hảo hơn. Lại có những người đành chịu nhục nhã, đòn vọt, kể cả xiềng xích và tù ngục. Họ bị ném đá, cưa xẻ, thử thách, bị giết bằng gươm. Họ mặc áo da cừu da dê, lưu lạc khắp nơi, thiếu thốn mọi điều, bị áp bức, ngược đãi. Thế gian chẳng xứng với họ. Họ lang thang trong hoang địa, trên núi non, trong hang đá, dưới hầm đất. Và tất cả họ đều nhờ bằng chứng đức tin mà lãnh nhận lời hứa tốt lành, thế mà họ chưa được lãnh nhận điều đã hứa, là vì Thiên Chúa đã dự liệu cho chúng ta một cái gì tốt hơn, kẻo họ đạt đến hoàn hảo mà không có chúng ta.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 30, 20. 21. 22. 23. 24.

Ðáp: Lòng chư vị hãy can trường mạnh bạo, hết thảy chư vị là người cậy trông ở Chúa (c. 25).

Xướng: Lạy Chúa, vĩ đại thay lòng nhân hậu Chúa, lòng nhân hậu Ngài dành để cho những kẻ kính sợ Ngài, lòng nhân hậu Ngài ban cho những ai tìm nương tựa Ngài, ngay trước mặt con cái người ta.

Xướng: Chúa che chở họ dưới bóng long nhan Ngài cho khỏi người ta âm mưu làm hại. Chúa giấu họ trong lều trại của Ngài, cho khỏi miệng lưỡi người đời tranh luận.

Xướng: Chúc tụng Chúa, vì Ngài đã tỏ lòng nhân hậu với con, trong nơi thành trì kiên cố.

Xướng: Phần con, trong lúc gian truân, con đã nói: “Con bị loại ra khỏi long nhan Ngài rồi”. Nhưng Chúa đã nghe lời con khẩn nguyện, khi con lên tiếng kêu cầu tới Chúa.

Xướng: Chư vị thánh nhân của Chúa, hãy mến yêu Ngài, Ngài gìn giữ những kẻ trung thành. Nhưng Ngài trả miếng thực là đầy đủ cho những ai sử sự kiêu căng.

Bài Ðọc I: (Năm II) 2 Sm 15, 13-14. 30; 16, 5-13a

“Chúng ta hãy trốn khỏi Absalon. Hãy để Sêmê nguyền rủa theo lệnh của Chúa”.

Trích sách Samuel quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, có kẻ đến báo tin cho Ðavít rằng: “Toàn dân Israel hết lòng theo Absalon. Ðavít liền nói cùng các cận thần của ông ở Giêrusalem rằng: “Hãy chỗi dậy, chúng ta trốn đi, vì chúng ta không sao thoát khỏi tay Absalon. Các ngươi hãy ra mau đi, kẻo nó đến bắt chúng ta, gây tai hại cho chúng ta và dùng gươm giết hết dân thành”. Ðavít trèo lên núi Cây Dầu, ông vừa leo vừa khóc lóc, đi chân không, đầu phủ khăn. Toàn dân theo ông cũng trùm đầu, vừa leo vừa khóc. Vậy vua Ðavít đến Bahumrim. Và này xuất hiện một người thuộc dòng họ Saolê, tên là Sêmê, con ông Giêra. Anh ta vừa đi vừa nguyền rủa, rồi ném đá Ðavít và những cận vệ của vua. Toàn thể dân chúng và tất cả binh sĩ đều đi hai bên tả hữu nhà vua. Vậy Sêmê nguyền rủa nhà vua rằng: “Hỡi kẻ khát máu, người của Bêlial, xéo đi, xéo đi! Chúa đã đổ trên đầu ngươi tất cả máu của nhà Saolê mà ngươi đã tiếm vị. Thiên Chúa đã trao vương quốc vào tay Absalon, con ngươi. Này tai hoạ hành hạ ngươi, vì ngươi là một tên khát máu”. Bấy giờ Abisai con trai của Sarvia, tâu vua rằng: “Cớ sao thằng chó chết này nguyền rủa đức vua tôi? Ðể tôi đi lấy đầu nó”. Vua phán rằng: “Hỡi con của Sarvia, Ta với khanh có liên hệ gì đâu? Cứ để mặc nó nguyền rủa. Vì Chúa bảo nó: ‘Hãy nguyền rủa Ðavít’, ai dám hỏi nó: ‘Tại sao ngươi hành động như vậy?'” Và Ðavít nói với Abisai và toàn thể các cận vệ rằng: “Kìa, con trai bởi lòng ta sinh ra, mà còn tìm giết ta, phương chi con của Giêmini đây. Hãy để nó nguyền rủa theo lệnh Chúa. Biết đâu Chúa sẽ nhìn thấy nỗi khổ tâm của ta, và hôm nay, Người sẽ đổi lời dữ ra hạnh phúc cho ta”. Ðavít và các cận vệ của ông cứ tiếp tục đi.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 3, 2-3. 4-5. 6-7

Ðáp: Lạy Chúa! Xin Chúa đứng lên, xin cứu vớt con!

Xướng: Thân lạy Chúa, nhiều thay người bách hại con, nhiều thay người nổi dậy chống con. Về con, nhiều kẻ thốt ra lời: “Hết trông hắn được Chúa trời cứu độ”.

Xướng: Nhưng, lạy Chúa, Chúa là thuẫn hộ thân con, là vinh quang con, Chúa cho con ngẩng đầu lên. Con lên tiếng kêu cầu tới Chúa, và Chúa đã nghe con từ núi thánh của Ngài.

Xướng: Con nằm xuống và đã ngủ ngon, rồi thức khoẻ vì Chúa đỡ nâng con. Con không kinh hãi ức triệu người ở chung quanh đồn trú hại con. Lạy Chúa! Xin Chúa đứng lên, xin cứu vớt con!

Alleluia: Tv 129, 5

Alleluia, alleluia! – Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Chúa. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 5, 1-20

“Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ sang bờ biển bên kia, đến địa hạt Giêrasa. Chúa Giêsu vừa ở thuyền lên, thì một người bị quỷ ô uế ám từ các mồ mả ra gặp Người. Người đó vẫn ở trong các mồ mả mà không ai có thể trói nổi, dù dùng cả đến dây xích, vì nhiều lần người ta đã trói anh ta, gông cùm xiềng xích lại, nhưng anh ta đã bẻ gãy xiềng xích, phá gông cùm, và không ai có thể trị nổi anh ta. Suốt ngày đêm anh ta ở trong mồ mả và trong núi, kêu la và lấy đá rạch mình mẩy. Thấy Chúa Giêsu ở đàng xa, anh ta chạy đến sụp lạy Người và kêu lớn tiếng rằng: “Hỡi ông Giêsu, Con Thiên Chúa Tối Cao, ông với tôi có liên hệ gì đâu? Vì danh Thiên Chúa, tôi van ông, xin chớ hành hạ tôi”. Nhưng Chúa Giêsu bảo nó rằng: “Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này”. Và Người hỏi nó: “Tên ngươi là gì?” Nó thưa: “Tên tôi là cơ binh, vì chúng tôi đông lắm”. Và nó nài xin Người đừng trục xuất nó ra khỏi miền ấy.

Gần đó, có một đàn heo đông đảo đang ăn trên núi, những thần ô uế liền xin Chúa Giêsu rằng: “Hãy cho chúng tôi đến nhập vào đàn heo”. Và Chúa Giêsu liền cho phép. Các thần ô uế liền xuất ra và nhập vào đàn heo, rồi cả đàn chừng hai ngàn con lao mình xuống biển và chết đuối. Những kẻ chăn heo chạy trốn và loan tin đó trong thành phố và các trại. Người ta liền đến xem việc gì vừa xảy ra. Họ tới bên Chúa Giêsu, nhìn thấy kẻ trước kia bị quỷ ám ngồi đó, mặc quần áo và trí khôn tỉnh táo, và họ kinh hoảng. Những người đã được chứng kiến thuật lại cho họ nghe mọi sự đã xảy ra như thế nào đối với người bị quỷ ám và đàn heo. Họ liền xin Chúa Giêsu rời khỏi ranh giới họ. Khi Người xuống thuyền, kẻ trước kia bị quỷ ám xin theo Người. Nhưng người không cho mà rằng: “Con hãy về nhà với thân quyến, và loan truyền cho họ biết những gì Thiên Chúa đã làm cho con và đã thương con”. Người đó liền đi và bắt đầu tuyên xưng trong miền thập tỉnh, tất cả những gì Chúa Giêsu đã làm cho anh ta, và mọi người đều thán phục.

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa, chúng con xin kính cẩn dâng những lễ vật này lên bàn thờ Chúa để tỏ lòng thần phục suy tôn; cúi xin Chúa nhân từ chấp nhận và làm cho trở thành bí tích đem lại ơn cứu chuộc muôn đời. Chúng con cầu xin…

Ca hiệp lễ

Xin cho tôi tớ Chúa được thấy long nhan dịu hiền, xin cứu độ tôi theo lượng từ bi của Chúa. Lạy Chúa, xin đừng để tôi phải hổ ngươi vì đã kêu cầu Chúa.

Hoặc đọc:

Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì nước trời là của họ. Phúc cho những ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Nước làm cơ nghiệp.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Chúa, Chúa đã lấy lương thực cứu độ để nuôi dưỡng chúng con; xin Chúa dùng sức mạnh dồi dào của bí tích này làm cho đức tin chân chính được tiến triển luôn mãi. Chúng con cầu xin…

Suy niệm

CHÚA GIÊ-SU LÀ ĐẤNG TOÀN NĂNG VÀ LÀ THÁNH
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Tin Mừng Mác-cô hôm nay thuật lại một câu chuyện sống động và ly kỳ, sau phép lạ dẹp yên sóng gió trước mặt các môn đệ Chúa Giê-su trừ quỷ ở vùng đất dân Ngoại. Qua phép lạ này chúng ta xác tín rằng, Chúa là Đấng toàn năng và là Thánh.

Để chứng tỏ Chúa Giê-su có một sức mạnh vô song, trước tiên Thánh sử Mác-cô nhấn mạnh đến tính cách trầm trọng của cơn bệnh mà người bị quỷ ám đã phải chịu. Cả một đạo binh thần ô uế kìm hãm anh ta, nhưng Chúa Giê-su đã ra lệnh cho chúng phải buông bỏ anh. 

Ma quỷ tỏ ra khổ cực và khiếp đảm khi thấy Chúa Giê-su và Người đến để tiêu diệt quyền lực của ma quỷ, giải thoát nhân loại khỏi quyền lực ấy. Chính vì vậy, mà ma quỷ kêu lên như thầm xin với Chúa Giê-su để mặc chúng: “Hỡi ông Giê-su, Con Thiên Chúa Tối Cao, ông với tôi có liên hệ gì đâu? Vì Danh Thiên Chúa, tôi van ông, xin chớ hành hạ tôi” (Mc 5, 7). Quỷ đang tuyên xưng danh Chúa Giê-su thì Người quát mắng nó: “Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này” (Mc 5, 8).  Phép lạ này cho thấy, Đức Giê-su có quyền năng trên Ma Quỷ, Người đến để giải thoát con người khỏi bị ràng buộc bởi sự dữ. Đem lại cho họ cuộc sống tự do.

Lạy Chúa là Thiên Chúa quyền năng, chúng con tin tưởng, cậy trông, phó thác vào Chúa là Đấng Thánh. Amen.

 

CHÚA KI-TÔ TRỪ QUỶ (Mc 5,1-20)
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

1. Vừa đến miền Ghê-ra-sa, Chúa Giê-su gặp ngay một người bị quỷ ám. Anh ta thường ở nơi mồ mả. Thấy Chúa Giê-su, anh ta tuyên xưng Người là Con Thiên Chúa và xin Người đừng làm khổ anh. Chúa đuổi quỷ ra khỏi anh. Ma quỷ liền xuất ra khỏi người đó và nhập vào đàn heo, làm cho đàn heo lao mình xuống biển chết hết! Những người chăn heo thấy vậy hoảng hốt chạy báo tin khắp nơi. Dân chúng tuốn đến thì thấy người trước kia  bị quỷ ám đang tề chỉnh ngồi đó. Họ khiếp sợ nên xin Chúa rời khỏi địa hạt của họ.

2. Người Do thái thời Chúa Giê-su có cái nhìn rất miệt thị đối với dân ngoại, họ xem dân ngoại là những kẻ sống dưới ách nô lệ của ma quỷ, do đó, cũng cư trú trong những vùng nhơ bẩn chẳng kém gì bãi tha ma. Nhưng đối với Chúa Giê-su, ranh giới giữa Do thái và dân ngoại không còn nữa. Ngài không chỉ đến với dân Do thái, mà cả với dân ngoại nữa. Chính cho dân ngoại  mà Chúa Giê-su cũng mang ơn cứu độ đến, và ơn cứu độ ấy được thánh Mác-cô mô tả  bằng những hình anh rất sống động: Chúa Giê-su đã trục xuất cả đạo binh ma quỉ ra khỏi người bị quỉ ám, nguyên một bầy heo lao mình xuống biển. Tin Mừng được loan báo cho dân ngoại qua miệng người vừa được chữa lành.

3. Tình trạng người bị quỉ ám được nói đến trong Tin Mừng hôm nay rất đáng thương. Dưới sự kềm tỏa của thần ô uế, anh ta đã bị tước mất tình người và bị cách ly với cộng đoàn. Đó là hình ảnh của những ai đang còn sống dưới  sự chi phối của ma quỷ. Họ có thể là những người tôn thờ ma quỷ, qua việc sử dụng bùa ngải; hoặc đang sống trong sự chối bỏ Thiên Chúa và chìm đắm trong tội lỗi. Họ có thể là những dân tộc chưa được đón nhận Tin Mừng, đang sống trong sự tối tăm lầm lạc.

4. Chúa Giê-su đối diện với cả một “cơ binh quỷ dữ” để dành lấy một con người. Chúa Giê-su không chỉ kéo một con người ra khỏi tội lỗi và đời sống xấu xa, mà còn nhấn chìm tận căn cả bè lũ sa-tan cùng với sự ô uế tội lỗi, mà chuyện gần cả hai ngàn con heo từ “trên núi” lao “xuống biển” chết sạch là một biểu tượng.

Cả đàn heo đã lao từ trên núi xuổng chết đuối nói lên ý nghĩa: Núi trong quan niệm Thánh Kinh của Do thái là nơi hiện diện của thần linh; biển là nơi ẩn náu của ma quỷ xấu xa tội lỗi. Chúa Giê-su đã tống xuống biển cả và dìm chết ma quỷ và sự ô uế, đòi lại chủ quyền cho Thiên Chúa, lấy lại sự thánh thiện và đời sống thiêng liêng trong sạch cho con người. Đó là nội dung Tin Mừng cần chuyển tải, chứ không phải tính lịch sử của câu chuyện.

Như vậy, trước ánh sáng thần hóa của Thiên Chúa thì mọi thứ nhơ uế bị quét sạch; có Chúa Giê-su ngự trong con người thì quỷ ma không thể làm gì được. Chúng ta là Ki-tô hữu, chúng ta đang được ở trên “núi thánh” của Chúa, chúng ta hãy năng đến với Chúa Giê-su Thánh Thể để Ngài xua đuổi “bầy heo ma quỷ” ra khỏi tâm hồn chúng ta (Hiền Lâm).

5. Chúa Giê-su đã bầy tỏ quyền năng của Người. Sức mạnh của Người là sức mạnh vô song. Chẳng những Người trừ thần ô uế, mà còn tiêu diệt chúng để giải thoát con người khỏi tình trạng tha hóa thiêng liêng và tâm tình sợ hãi.

Để chứng tỏ Chúa Giê-su có sức mạnh vô song, trước tiên thánh Mác-cô nhấn mạnh đến tính cách trầm trọng của cơn bệnh mà người bị quỷ ám đã phải chịu. Rõ ràng là bệnh tật, sức ác càng trầm trọng thì người chữa trị càng phải cao tay. Tên quỷ đã bẻ cong được gông cùm và xiềng xích, thì Đấng chế ngự được nó nhất định phải mạnh hơn. Chúa đã trừ khử được tên quỷ đó, chứng tỏ sức mạnh của Chúa là sức mạnh vô địch.

6. Truyện: Ai lớn hơn.

Một bé trai hỏi bố:
– Quỷ lớn hơn con không?
– Lớn hơn.
– Quỷ lớn hơn bố không?
– Lớn hơn.
– Quỷ lớn hơn Chúa Giê-su không?
– Không con ạ. Chúa Giê-su lớn hơn quỷ.
Chú bé thinh lặng, rồi mỉm cười:
– Vậy con không sợ quỷ.

 

BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
Dâng Chúa trong đền thánh   

Làm phép và kiệu nến

Hình thức 1: kiệu nến giáo dân tụ họp ngoài nhà thờ

Chủ tế chào giáo dân như thường lệ và đọc:

Anh chị em thân mến, cách đây bốn mươi ngày, chúng ta đã hân hoan cử hành lễ Chúa Cứu Thế giáng sinh. Hôm nay chúng ta mừng ngày Chúa Cứu Thế được Thân Mẫu và thánh Giu-se dâng cho Thiên Chúa Cha trong đền thánh.

Nhìn từ bên ngoài, ta thấy Người làm theo luật dạy, nhưng thực ra, qua biến cố này, Người đến gặp dân Người. Quả vậy, cụ già Si-mê-on và nữ ngôn sứ An-na, được Chúa Thánh Thần thúc đẩy, đã tới đền thánh. Cũng chính nhờ Chúa Thánh Thần soi sáng mà các ngài đã nhận ra em bé Giêsu chính là Chúa của mình và hoan hỷ loan báo cho những người khác.

Phần chúng ta hôm nay cũng vậy, chúng ta đã được Chúa Thánh Thần quy tụ nơi đây, và chúng ta sẽ cùng nhau tiến về nhà Chúa gặp Ðức Ki-tô. Chắc chắn chúng ta sẽ gặp Người, sẽ nhận ra Người khi bẻ bánh, trong lúc đợi chờ Người trở lại vinh quang.

Làm phép nến:

Lạy Chúa là nguồn ánh sáng thật và là Ðấng tạo thành ánh sáng. Chúa đã chỉ cho cụ già Si-mê-on nhận ra Ðức Ki-tô chính là ánh sáng soi đường cho dân ngoại. Chúng con tha thiết nài xin Chúa ban phúc lành mà X thánh hoá những cây nến này. Xin nhận lời dân Chúa đang tụ họp, miệng ca mừng Thánh Danh, tay cầm đèn cháy sáng: Ước gì chúng con luôn thẳng đường ngay lối tiến đến cùng Ðức Ki-tô là ánh sáng chẳng bao giờ tàn lụi. Người hằng sống và hiển trị muôn đời.

Chủ tế thinh lặng rảy nước thánh.

Chủ tế nhận nến và bắt đầu đi kiệu, ngài nói:

Chúng ta cùng an vui tiến bước để chào đón Chúa Ki-tô.

Sau khi đi kiệu thì hát kinh vinh danh thánh lễ như thường

Hình thức 2: nghi thức nhập lễ trọng thể; giáo dân tụ họp trong nhà thờ.

Chủ tế đến nơi đã định ngoài cung thánh; chào khuyên, làm phép nến, đi kiệu như hình thức I.

Ca nhập lễ

Lạy Chúa, chúng tôi tưởng nhớ lại lòng thương xót của Chúa, ngay trong đền thánh Chúa. Lạy Chúa, cũng như thánh danh Chúa, lời khen ngợi Chúa sẽ vang cùng cõi đất; tay hữu Chúa đầy đức công minh

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, Con Một Chúa đã mang kiếp người phàm và hôm nay được tiến dâng trong đền thánh. Chúng con khiêm tốn nài xin Chúa cho tâm hồn chúng con cũng nên trong sạch hầu xứng đáng dâng mình trước thánh nhan. Chúng con cầu xin…

Bài Ðọc I: Ml 3, 1-4

“Ðấng Thống Trị mà các ngươi tìm kiếm, đến trong đền thánh Người”.

Trích sách Tiên tri Malakhi.

Này đây Chúa là Thiên Chúa phán: “Ðây Ta sai thiên thần Ta đi dọn đường trước mặt Ta!” Lập tức Ðấng Thống Trị mà các ngươi tìm kiếm, và thiên thần giao ước mà các ngươi mong ước, đến trong đền thánh Người. Chúa các đạo binh phán: “Này đây Người đến”. Ai có thể suy tưởng đến ngày Người đến, và có thể đứng vững để trông nhìn Người? Vì Người sẽ như lửa thiêu đốt, như thuốc giặt của thợ giặt. Người sẽ ngồi như thợ đúc và thợ lọc bạc, Người sẽ thanh tẩy con cái Lêvi, và làm cho chúng nên sạch như vàng bạc. Chúng sẽ hiến dâng lễ tế cho Chúa trong công bình. Lễ tế của Giuđa và Giêrusalem sẽ đẹp lòng Chúa, như ngày xưa và như những năm trước. Ðó là lời Chúa toàn năng phán.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 23, 7. 8. 9. 10

Ðáp: Vua hiển vinh là ai vậy?

Xướng: Các cửa ơi, hãy ngẩng đầu lên; vươn mình lên, hỡi cửa ngàn thu! để Vua hiển vinh Người ngự qua.

Xướng: Nhưng Vua hiển vinh là ai vậy? Ðó là Chúa dũng lực hùng anh, đó là Chúa anh hùng của chiến chinh.

Xướng: Các cửa ơi, hãy ngẩng đầu lên, vươn mình lên, hỡi cửa ngàn thu, để vua hiển vinh Người ngự qua.

Xướng: Nhưng Vua hiển vinh là ai vậy? Ðó là Chúa đạo thiên binh, chính Người là Hoàng Ðế hiển vinh. 

Bài Ðọc II: Dt 2, 14-18

“Người phải nên giống anh em mình mọi đàng”.

Trích thư gửi tín hữu Do-thái.

Vì các con trẻ cùng chung thân phận máu thịt, chính Chúa Giêsu cũng giống như chúng, cũng thông phần điều đó, để nhờ cái chết của Người mà Người huỷ diệt kẻ thống trị sự chết là ma quỷ, và để giải thoát tất cả những kẻ sợ chết mà làm nô lệ suốt đời. Vì chưng Người không đến cứu giúp các thiên thần, nhưng đến cứu giúp con cái Abraham. Bởi thế, Người nên giống anh em Mình mọi đàng, ngõ hầu trong khi phụng sự Chúa, Người trở thành đại giáo trưởng nhân lành và trung tín với Chúa, để đền tội cho dân. Quả thật, bởi chính Người đã chịu khổ hình và chịu thử thách, nên Người có thể cứu giúp những ai sống trong thử thách.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Lc 2,32

Alleluia, alleluia! – Ánh sáng đã chiếu soi muôn dân, và là vinh quang của Israel dân Chúa. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 2, 22-32 [hoặc 22-40]

“Mắt tôi đã nhìn thấy ơn cứu độ”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, đủ ngày thanh tẩy theo luật Môsê, cha mẹ Chúa Giêsu liền đem Người lên Giêrusalem để hiến dâng cho Chúa, như đã chép trong Lề luật Chúa rằng: “Mọi con trai đầu lòng sẽ được gọi là người thánh thuộc về Chúa”. Và cũng để dâng lễ vật cho Chúa, như có nói trong Luật Chúa, là một đôi chim gáy, hay một cặp bồ câu con.

Và đây ở Giêrusalem, có một người tên là Simêon, là người công chính, kính sợ Thiên Chúa, và đang đợi chờ niềm ủi an của Israel. Thánh Thần cũng ở trong ông. Ông đã được Thánh Thần trả lời rằng: Ông sẽ không chết, trước khi thấy Ðấng Kitô của Chúa. Ðược Thánh Thần thúc giục, ông vào đền thờ ngay lúc cha mẹ trẻ Giêsu đưa Người đến để thi hành cho Người những tục lệ của Lề luật. Ông bồng Người trên cánh tay mình, và chúc tụng Thiên Chúa rằng:

“Lạy Chúa, giờ đây, Chúa để cho tôi tớ Chúa ra đi bình an theo như lời Chúa đã phán: vì chính mắt con đã nhìn thấy ơn cứu độ của Chúa mà Chúa đã sắm sẵn trước mặt muôn dân, là Ánh sáng chiếu soi các lương dân, và vinh quang của Israel dân Chúa”.

[ Cha mẹ Người đều kinh ngạc về những điều đã nói về Người. Simêon chúc lành cho hai ông bà và nói với Maria mẹ Người rằng: “Ðây trẻ này được đặt lên, khiến cho nhiều người trong Israel phải sụp đổ hay được đứng dậy, và cũng để làm mục tiêu cho người ta chống đối. Về phần bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà để tâm tư nhiều tâm hồn được biểu lộ!”

Lúc ấy, cũng có bà tiên tri Anna, con ông Phanuel, thuộc chi họ Asê, đã cao niên. Mãn thời trinh nữ, bà đã sống với chồng được bảy năm, rồi thủ tiết cho đến nay đã tám mươi tư tuổi. Bà không rời khỏi đền thờ, đêm ngày ăn chay cầu nguyện phụng sự Chúa. Chính giờ ấy, bà cũng đến, bà liền chúc tụng Chúa, và nói về trẻ Giêsu cho tất cả những người đang trông chờ ơn cứu chuộc Israel.

Khi hai ông bà hoàn tất mọi điều theo Luật Chúa, thì trở lại xứ Galilêa, về thành mình là Nadarét. Và con trẻ lớn lên, thêm mạnh mẽ, đầy khôn ngoan, và ơn nghĩa Thiên Chúa ở cùng Người. ]

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tín hữu

Chủ tế: Anh chị em thân mến! Chúa Giê-su đã được Đức Ma-ri-a và thánh Giu-se đưa lên Đền thờ Giê-ru-sa-lem để hiến dâng cho Thiên Chúa. Trong tâm tình dâng hiến, chúng ta cùng dâng lên Chúa những lời nguyện xin:

1. “Này Ta sai sứ giả của Ta đến dọn đường trước mặt Ta”. Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho các vị mục tử trong Hội Thánh, luôn được đầy tràn ơn Chúa Thánh Thần, để hết lòng phục vụ đoàn chiên trong tinh thần khiêm nhường và quảng đại.

2. “Ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa”. Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho mọi người thuộc mọi dân tộc, biết mở lòng đón nhận Đức Ki-tô là ánh sáng và là nguồn ơn cứu độ.

3. “Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại”. Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho các cộng đoàn sống đời thánh hiến, luôn trung thành sống ba lời khuyên Phúc Âm, trọn đời phụng sự Chúa, để trở nên ánh sáng cho trần gian.

4. “Bà nói về Hài Nhi cho hết thảy những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giê-ru-sa-lem”. Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho mỗi người trong cộng đoàn chúng ta, luôn ý thức sứ mạng rao giảng Tin Mừng, hầu giới thiệu Chúa cho hết mọi người xung quanh.

Chủ tế: Lạy Thiên Chúa là Cha toàn năng, xin Cha thương đón nhận những ước nguyện chúng con vừa dâng lên và xin cho mọi lời nói, việc làm của chúng con trở thành hy tế dâng lên Cha. Chúng con cầu xin nhờ Đức Ki-tô, Chúa chúng con.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa, Chúa đã muốn Con Một Chúa dâng mình cho Chúa như Con Chiên tinh tuyền để thế gian được sống. Xin cho của lễ Hội Thánh đang hoan hỷ tiến dâng cũng được Chúa chấp nhận. Chúng con cầu xin…

Lời tiền tụng

Lạy Chúa là Cha chí thánh là Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con tạ ơn Chúa mọi nơi, mọi lúc thật là chính đáng phải đạo và sinh ơn cứu độ cho chúng con. Hôm nay, con Chúa, Ðấng hằng hữu, được dâng tiến trong đền thờ và được Chúa Thánh Thần công bố là vinh quang của Ít-ra-en và là ánh sáng soi đường cho muôn dân. Vì thế, khi vui mừng nghênh đón Ðấng Cứu Ðộ, chúng con hiệp với các Thiên thần và các thánh ca tụng Chúa mà không ngừng tung hô rằng:

Thánh! Thánh! Thánh!…

Ca hiệp lễ

Chính mắt tôi đã thấy ơn cứu độ mà Chúa đã sắm sẵn trước mặt muôn dân.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Chúa, Chúa đáp lại lòng mong đợi của ông Si-mê-on là không để ông lìa đời trước khi đón nhận Ðức Kitô. Xin cho bí tích thánh thể chúng con vừa lãnh nhận kiện toàn ơn Chúa nơi chúng con, và khi đến ngày đi gặp Ðức Kitô, xin cho chúng con được sống muôn đời. Chúng con cầu xin…

Suy niệm

ĐỨC GIÊSU KITÔ VÀ SỰ CHỌN LỰA CỦA CON NGƯỜI
Lm. Gioan Trần Văn Viện

Trong bài phúc âm hôm nay, Chúa Giêsu được Đức Maria và Thánh Giuse đem lên đền thờ Giêrusalem để tiến dâng cho Thiên Chúa. Tại nơi đây, qua lời của ông Simeon – một người đạo đức và được đầy ơn Thánh Thần, Chúa Giêsu đã tỏ mình cho muôn dân biết Người là Đấng cứu độ, là ánh sáng muôn dân. Tuy nhiên, chính Người lại trở nên “duyên cớ cho nhiều người Israel ngã xuống hoặc đứng lên” (Lc 2, 33).

Đã có lời tiên tri Isaia loan báo từ xa xưa về Đấng Messia: “Người sẽ là một thánh điện, và một hòn đá làm cho vấp, một tảng đá làm cho sẩy chân đối với hai nhà Israel, một dò lưới và một cạm bẫy đối với người dân Giêrusalem. Nhiều người sẽ vì đó mà sẩy chân, té ngã, nát tan, sẽ mắc bẫy và bị bắt” (Is 8, 14-15). Nhìn vào cuộc đời rao giảng của Đức Giêsu và đặc biệt nơi cuộc khổ nạn của Người, những lời tiên báo của ông Simeon và của tiên tri Isaia đã trở thành hiện thực: có nhiều người Israel tin Chúa nhưng một số đông đã chống đối và muốn Người chết trên thập giá.

Hình ảnh một Đấng Messia chịu đóng đinh vẫn còn là một sự ô nhục đối với nhiều người do thái nhưng Thiên Chúa đã muốn dùng sự điên rồ này để cứu những người tin (x. 1Cor 1, 21-23). Như thế, những người Israel, trước Đức Giêsu Kitô, họ cần phải có quyết định cho chính mình. Người nào tin và theo Chúa, sẽ được cứu độ; còn ai chống đối Người, sẽ vấp ngã. Giờ đây, dân Israel sẽ được cứu không phải vì họ là dân riêng của Thiên Chúa mà bởi vì họ đã chọn Đức Giêsu. Chỉ có ai chọn Người, Con Thiên Chúa, mới thực sự thuộc về dân Thiên Chúa.

Ngày hôm nay, Chúa Giêsu cũng đang đặt mỗi người chúng ta đứng trước sự lựa chọn: thuộc về Người hay không. Chúa “là đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14, 6), nhưng chúng ta chấp nhận hay từ chối Người, câu trả lời thuộc về sự tự do của mỗi chúng ta. Mỗi chúng ta hãy cầu nguyện, suy tư để nhìn lại những gì Chúa đã thực hiện cho chúng ta trong cuộc sống hiện tại, từ đó chúng ta có thể đưa ra quyết định cuối cùng cho chính mình. Nguyện xin Chúa ban ơn và soi sáng cho lựa chọn quan trọng này của chúng ta. Amen.

 

ÁNH SÁNG MUÔN DÂN 

LỄ DÂNG CHÚA GIÊSU TRONG ĐỀN THỜ (Lc 2, 22-32)
+ TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Từ truyền thống xa xưa, ngày lễ được cử hành vào ngày 2-2 dương lịch được gọi là “Lễ Nến”, bởi trong thánh lễ có nghi thức làm phép Nến. Có một thời, người ta coi ngày lễ này là lễ kính Đức Maria, dựa trên trình thuật của Thánh Luca về việc Đức Maria mang lễ vật dâng vào đền thờ, để được thanh tẩy như luật định. Từ năm 1969 lễ này không còn thuần ý nghĩa lễ dành kính Đức Maria, nhưng được đổi thành lễ Dâng Chúa Giêsu trong Đền thờ, với mục đích quy hướng chúng ta về Chúa Giêsu, Đấng Thiên sai đã đến trần gian để cứu độ nhân loại

Khi gọi ngày lễ này là lễ “Dâng Chúa Giêsu vào Đền thờ”, phụng vụ muốn nhắc tới sự kiện Đức Mẹ và Thánh Giuse thực hiện điều được quy định trong luật Môi-sen. Đây là những quy định chúng ta có thể đọc thấy trong sách Xuất Hành, sách Lêvi và sách ngôn sứ Isaia ( Xh 13,11-16; Lv 12,1-8; Is 88,14f;42,6). Nội dung những khoản Luật này nói về nghi thức dâng con đầu lòng cho Chúa vào thời điểm khoảng 40 ngày sau khi con trẻ được sinh ra. Nghi thức này vừa khẳng định những trẻ nam đầu lòng thuộc về Chúa, vừa là nghi thức thanh tẩy đối với người phụ nữ sau khi sinh. Bởi lẽ, theo quan niệm Do Thái xưa kia, sau khi sinh con, người phụ nữ trở thành “ô uế”.

Đức Mẹ và Thánh Giuse cũng làm theo luật đã ghi chép, tức là đem Hài Nhi Giêsu dâng cho Chúa. Theo Thánh Luca, nghi thức dâng Chúa Giêsu trong đền thờ Giêrusalem theo luật định lại trở nên cuộc gặp gỡ kỳ diệu: Hai người đạo đức Ông già Simêon và Bà Anna được hạnh phúc bồng bế hài nhi Giêsu trên tay mình. Họ là những người từ nhiều năm hằng trông đợi Đấng Cứu Thế mà Thiên Chúa đã hứa. Qua cuộc gặp gỡ này họ đã nhận ra hài nhi Giêsu là “ánh sáng cho mọi dân tộc” (Lc 2,22-40). Phụng vụ Kitô giáo diễn tả nghi lễ này như một cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu với Dân của Người. Lần đầu tiên, Chúa Giêsu hiện diện trong Đền thờ, là trung tâm của Do Thái giáo, biểu tượng cho sự hiện diện của Thiên Chúa giữa Dân Ngài. Việc Chúa đến mở ra một giai đoạn mới trong chương trình cứu độ. Ngài sẽ trở nên ánh sáng muôn dân và thánh hóa con người. Người cũng làm cho những hy lễ dâng tôn thờ Thiên Chúa Cha mang một ý nghĩa mới. Đây cũng là điều chúng ta đọc trong Bài đọc I, trích sách ngôn sứ Isaia. Vị ngôn sứ đã thông báo: “Này đây Người đến. Khi Người đến, Người sẽ thanh tẩy con cái Lêvi và làm cho chúng thanh sạch như vàng bạc. Chúng sẽ hiến dâng lễ tế cho Chúa trong công bình”. Chúa Giêsu xuất hiện trong Đền thờ để thân thưa với Chúa Cha: “Này con đến để thực thi ý Chúa”. Sau này, Người còn đến Đền thờ nhiều lần, không phải để thi hành công việc tế tự, nhưng để thanh tẩy Đền thờ. Trong giáo huấn của Người, Chúa cũng kịch liệt lên án một thứ phụng tự chuộng hình thức, xa rời tình yêu và thiếu vắng thương xót, để kêu gọi mọi người hãy tôn thờ Chúa trong tinh thần và Chân lý.

Qua nghi lễ dâng Hài Nhi Giêsu dâng trong Đền thờ, Đức Maria và Thánh Giuse đã chu toàn những điều Luật dạy. Phụng vụ Kitô giáo cũng nhìn thấy ở đây sự hạ mình của Con Thiên Chúa. Đức Giêsu mang lấy thân phận con người và sống như chúng ta ngoại trừ tội lỗi. Tác giả thư Do Thái khẳng định: Chúa Giêsu trở nên giống như anh em mình mọi đàng, nhờ đó, Người trở thành vị Đại Giáo trưởng nhân lành và trung tín với Chúa. Vì là người như chúng ta, Đức Giêsu cảm thông với chúng ta, chia sẻ những tâm tư của phận người, nâng đỡ những ai chịu thử thách và đem cho họ ơn niềm vui ơn cứu độ (Bài đọc II).

“Ánh sáng chiếu soi các lương dân, và vinh quang của Israen Dân Chúa”. Đó là lời ca tụng của cụ già Simêôn. Lời ca tụng này diễn tả chủ đề chính yếu của Phụng vụ hôm nay. Chủ đề “Ánh Sáng” được nhấn mạnh trong phụng vụ lễ Giáng Sinh, Lễ Hiển Linh và Lễ Chúa Giêsu chịu phép Rửa. Ngày hôm nay, một lần nữa, chủ để này lại được nhắc tới. Chúa Giêsu là ánh sáng trần gian. Người đến để chiếu soi đêm tối nơi lòng người. Đó là đêm tối của hận thù, chia rẽ, tội lỗi và sự chết. Tác giả Tin Mừng thứ bốn giới thiệu với chúng ta: “Ngôi Lời là ánh sáng thậtánh sáng đến thế gian và chiếu soi mọi người” (Ga 1,9). Chính Chúa Giêsu khẳng định: “Chính tôi là ánh sáng cho trần gian, ai theo tôi, sẽ không phải đi trong bóng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống.” (Ga 8,12). Người đã chữa cho người mù từ khi mới sinh, không chỉ con mắt thể lý, mà còn con mắt tâm hồn. Nhờ đó anh trở nên sáng mắt và sáng suốt nhận ra Người là Đấng Thiên sai và Đấng Cứu độ trần gian.

Năm 1997, thánh Gioan Phaolô II Giáo Hoàng đã thiết lập lễ Dâng Chúa Giêsu trong Đền thờ là ngày Quốc tế của đời sống thánh hiến, với ước nguyện những ai dấn thân sống đời tu trì trở nên giống Chúa Giêsu và trở thành ánh sáng cho trần gian.

Trở nên ánh sáng là ơn gọi của các Kitô hữu, như Chúa đã nói. Tuy vậy, những người sống đời thánh hiến lại tình nguyện sống triệt để lời gọi này qua việc khấn giữ ba nhân đức Phúc âm, đó là Khó nghèo, Khiết tịnh và Vâng lời. Đức Thánh Cha Phanxicô mong ước, ở đâu có tu sĩ, ở đó có niềm vui. Ngài cũng khích lệ các tu sĩ nam nữ: anh chị em hãy đánh thức thế giới bằng đời sống thánh thiện và hy sinh của mình. Chúng ta hãy cầu nguyện cho những ai sống đời sống thánh hiến, biết tỏa sáng xung quanh bằng sự thánh thiện đơn sơ, với lòng yêu mến chân thành và nhiệt huyết tông đồ. Chúa Giêsu đã dạy: “Anh em là ánh sáng thế gian…Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ nhìn thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời” (Mt 5,16).

Một câu chuyện do chính Mẹ Têrêxa kể lại: một ngày kia tại Melbourne, Úc, Mẹ đến thăm viếng một người đàn ông nghèo nàn không được một ai quan tâm đến. Ông ta sinh sống dưới tầng hầm, trong một căn phòng dơ dáy, hôi tanh, không có ánh sáng. Mẹ bắt đầu bằng việc thu dọn và sắp xếp lại căn phòng. Ban đầu, ông ta cự tuyệt:

– “Bà cứ để mọi sự như cũ. Tôi quen như vậy rồi”.

Dù thế, Mẹ vẫn cứ xúc tiến công việc dọn dẹp và gợi chuyện để nói với ông. Tình cờ, dưới một đống rác, Mẹ phát hiện ra một cây đèn dầu phủ đầy bụi bặm. Mẹ lấy cây đèn ra lau chùi, và nhận thấy nó khá đẹp. Mẹ nói với ông ta:

– “Ở đây, ông có một cây đèn rất đẹp. Sao ông không bao giờ thắp sáng nó lên vậy?”.

Người đàn ông này đáp:

– “Tôi không bao giờ thắp sáng cây đèn đó vì có ai đến thăm tôi đâu!”

Hai trong số các nữ tu của Mẹ Têrêxa bắt đầu thường xuyên đến thăm ông. Mọi sự dần dần được cải thiện đối với ông ta. Mỗi lần các nữ tu đến thăm, thì ông ta đều thắp đèn lên. Thế rồi một ngày kia, ông nói với các nữ tu:

– “Thưa các Sơ, kể từ nay, tôi có thể tự xoay sở được rồi. Xin nói dùm với người nữ tu đầu tiên đến thăm tôi rằng, ánh sáng mà bà đã thắp lên trong cuộc đời tôi hiện vẫn còn đang cháy sáng”.

Cây đèn bên ngoài đã được thắp lên, vì ngọn đèn trong tim ông đã sáng lên. Ánh sáng đó được truyền qua nhờ lòng nhân ái của Mẹ Têrêxa và các nữ tu của Mẹ.

Lạy Chúa Giêsu là Ánh Sáng trần gian, xin cho chúng con tiếp nhận từ nơi Chúa ánh sáng thiêng liêng, để chúng con biết đường đi đến Chân Lý, đồng thời trở nên ánh sáng cho những người xung quanh. Amen.


MẮT THẤY ƠN CỨU ĐỘ
(DÂNG ĐGS VÀO ĐỀN THÁNH 02/02)
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

Qua Lời Tổng Nguyện của Lễ Dâng Chúa Giêsu vào Đền Thánh hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Con Một Chúa đã mang kiếp người phàm và hôm nay được tiến dâng trong Đền Thánh. Chúng ta khiêm tốn nài xin Chúa cho tâm hồn chúng ta cũng nên trong sạch, hầu xứng đáng dâng mình trước Thánh Nhan.

(1) Dâng Chúa trong Đền Thánh, (2) Chúa Kitô gặp gỡ dân thánh nơi con người cụ già Simêon, (3) Đức Maria được thanh tẩy theo luật Môsê, (4) Lễ Nến, đó là những tên gọi khác nhau để chỉ ngày lễ hôm nay, bốn mươi ngày sau Lễ Giáng Sinh, kết thúc những ngày lễ trọng mừng việc Thiên Chúa tỏ mình ra cho con người nơi Ngôi Lời mặc xác phàm.

Dâng mình trước Thánh Nhan, trở nên của lễ được thánh hiến dành riêng cho Chúa, như trong bài đọc một Kinh Sách, sách Xuất Hành cho thấy: Mọi con đầu lòng trong số con cái Ítraen, dù là người hay là thú vật: nó thuộc về Đức Chúa... Hỡi cửa đền, hãy cất cao lên, cao lên nữa, hỡi cửa đền cổ kính, để Đức Vua vinh hiển ngự vào. Người là Đấng Đức Trinh Nữ đã cưu mang và sinh hạ, rồi thờ lạy sau khi đã hạ sinh. Người là Đấng ông Simêon đã bồng ẵm trên tay và chúc tụng Thiên Chúa.

Dâng mình trước Thánh Nhan, để ánh sáng của Đức Kitô chiếu tỏa, như trong bài đọc hai Kinh Sách, thánh Xốprôniô nói: Chúng ta hãy đón nhận ánh sáng huy hoàng vĩnh cửu… Vinh quang Đức Chúa tiến vào Đền Thờ qua cổng quay về phía đông, và Đền Thờ tràn ngập vinh quang Đức Chúa. Cha mẹ hài nhi Giêsu đem con vào Đền Thờ.

Dâng mình trước Thánh Nhan, nghênh đón Đức Vua vinh hiển, là Vầng Đông, là ánh sáng thật soi chiếu vào trong bóng tối tử thần, như trong bài đọc một Thánh Lễ, ngôn sứ Malakhi nói: Chúa Thượng mà các ngươi tìm kiếm, đi vào Thánh Điện của Người. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 23: Chính Chúa Tể càn khôn là Đức Vua vinh hiển. Hỡi cửa đền, hãy cất cao lên, cao lên nữa, hỡi cửa đền cổ kính, để Đức Vua vinh hiển ngự vào.

Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Đức Kitô là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ítraen Dân Chúa. Trong bài Tin Mừng, cụ Simêon nói: Chính mắt con được thấy ơn cứu độ. Ông Simêon đã được nhìn thấy và ẵm bồng Đấng Cứu Độ, mà muôn dân hằng trông đợi, Đức Vua vinh hiển là Đức Chúa mạnh mẽ oai hùng, Chúa Thượng mà muôn người tìm kiếm, đi vào Thánh Điện của Người, Danh thánh Người gần xa truyền tụng, tiếng ngợi khen Người khắp cõi lừng vang. Vậy, chúng ta hãy đem theo nến sáng cho mọi người thấy vẻ huy hoàng thần thiêng của Đấng đang đến. Người đẩy lùi bóng tối xấu xa, làm cho hoàn vũ nên rực rỡ huy hoàng và ngập tràn ánh sáng vĩnh cửu. Hơn thế nữa, chúng ta đem theo nến sáng còn để cho thấy tâm hồn chúng ta cũng rực sáng, chúng ta cần phải đi đón Đức Kitô với một tâm hồn như thế. Được ánh sáng Đức Kitô chiếu tỏa, chúng ta hãy cầm nến trong tay soi sáng cho mọi người, và mau mắn ra nghênh đón Đấng thật sự là ánh sáng. Cùng với cụ Simêon, chúng ta đón nhận ánh sáng huy hoàng vĩnh cửu; cùng với cụ Simêon, chúng ta hãy hớn hở vui mừng hát lên Bài Thánh Ca tạ ơn Chúa Cha, Đấng sinh ra ánh sáng, Người đã gửi ánh sáng thật đến, để đẩy lui bóng tối, đồng thời, làm cho chúng ta nên rực rỡ huy hoàng. Chính mắt chúng ta được thấy một vì Thiên Chúa đã trở thành phàm nhân, được ẵm lấy Thiên Chúa trong đôi tay tâm hồn, và chúng ta được gọi là Ítraen mới. Con Một Chúa đã mang kiếp người phàm và hôm nay được tiến dâng trong đền thánh. Ước gì tâm hồn chúng ta cũng nên trong sạch, hầu xứng đáng dâng mình trước Thánh Nhan. Ước gì được như thế!


PowerPoint-t2-t4-TN

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây