TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật III Phục Sinh -Năm A

“Hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh”. (Lc 24,13-35)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

SNTM Chúa Nhật thứ 3 Phục Sinh -Năm A

Thứ năm - 16/04/2026 23:24 | Tác giả bài viết: Lm. Phêrô Trần Bảo Ninh |   32
Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. (Lc 24, 13-35)

Suy niệm Tin Mừng Chúa nhật thứ 3 Phục sinh -Năm A
Lm. Phêrô Trần Bảo Ninh

CN3PSa 5

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. (Lc 24, 13-35)

Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Ðang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi: “Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?” Một người tên là Clêophas trả lời: “Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay”. Chúa hỏi: “Việc gì thế?” Các ông thưa: “Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật, đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp”.

Bấy giờ Người bảo họ: “Ôi kẻ khờ dại chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Ðấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?” Ðoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn”. Người liền vào với các ông.

Ðang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Ðoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: “Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?” Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo hai ông: “Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon”. Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

Suy niệm

Trên hành trình cuộc đời, để có thể đi tới điểm cuối, người bộ hành cần có một đôi mắt sáng, cần có động lực tích cực và cần có sự cố gắng đến từ mỗi ngày. Người lữ hành trong hành trình đức tin cũng vậy, họ cần có một đôi mắt tinh thần đủ sáng, cần có một động lực vô hình có thể từ ơn trên, có thể từ cộng đoàn và người lữ hành đó cần biết chính mình qua thái độ sống kết nối với mọi người và mỗi người. Phụng vụ Lời Chúa Chúa nhật thứ 3 phục sinh là những lời nhắc mong người lữ khách luôn biết kết nối với Thiên Chúa qua Đức Giêsu phục sinh, cần ý thức về động lực giúp con người can đảm đứng lên, trở về với ơn gọi và vị thế ban đầu của chính mình.

Bản văn bài đọc 1 trích từ sách Tông Đồ Công Vụ là những bài giáo lý cơ bản đến từ các Tông đồ, các ngài là những nhân chứng của mầu nhiệm tử nạn và phục sinh, các ngài đang được Thánh Thần hướng dẫn để chỉ dạy cho cộng đoàn Giáo hội thuở ban đầu biết gìn giữ những giá trị tinh thần của cộng đoàn và của bản thân: “Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Phêrô cùng với mười một Tông đồ đứng ra, lên tiếng nói rằng: “Hỡi các người Do-thái và tất cả những ai ở Giêrusalem, xin hãy biết điều này và lắng nghe lời tôi! Hỡi những người Israel, hãy nghe những lời này: Ðức Giêsu Nadarét là người đã được Thiên Chúa chứng nhận giữa anh em bằng những việc vĩ đại, những điều kỳ diệu và những phép lạ mà Thiên Chúa đã dùng Người để thực hiện giữa anh em, như chính anh em đã biết. Theo như Thiên Chúa đã định và biết trước, Người đã bị nộp, và anh em đã dùng tay những kẻ độc ác mà hành hạ rồi giết đi. Sau khi bẻ gãy xiềng xích tử thần, Thiên Chúa đã giải thoát Người khỏi những đau khổ của cõi chết mà cho Người phục sinh, vì không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong đó”. Cái chết  của Đức Giêsu không giống như cái chết của các tử tội, nhưng đó là một cái chết đem lại sự sống cho những ai tin vào Thiên Chúa. Chính nhờ cái chết đó, đã sinh ra Giáo hội, một cộng đoàn thiêng liêng đem lại sự sống và ơn cứu độ cho con người, chân nhận sự thật đó sẽ giúp con người được sống, được cứu độ và được làm con cái Thiên Chúa.

Thánh Phê-rô trong những lá thư mục vụ, đã nhắc lại giá trị của đời sống cộng đoàn, tất cả đều nhờ giá máu của Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, bài đọc 2 là những lời giáo huấn của Mẹ Giáo hội đến từ các Tông đồ, lời giáo huấn đó còn rất thời sự cho đến hôm nay, giúp các cộng đoàn Giáo hội địa phương thăng tiến: “Anh em thân mến, nếu anh em gọi Người là Cha, Ðấng không thiên vị ai khi xét đoán mỗi người theo việc họ làm, thì anh em hãy sống trong sự kính sợ suốt thời anh em còn lưu trên đất khách. Anh em biết rằng không phải bằng vàng bạc hay hư nát mà anh em đã được cứu chuộc khỏi nếp sống phù phiếm tổ truyền, nhưng bằng máu châu báu của Ðức Kitô, Con Chiên tinh tuyền, không tì ố”. Sau khi sống lại, Đức Giêsu sống giữa cộng đoàn, trong từng thành viên, nơi đó có sự hiện diện của chính mình, kính sợ Thiên Chúa là trân trọng chính mình, trân trọng tha nhân và chung góp những gì có thể để xây dựng thân thể mầu nhiệm Đức Giêsu nơi mỗi cộng đoàn. Đó là lòng biết ơn của người được cứu và được trở về vị thế làm con Thiên Chúa sau khi đánh mất do tội lỗi.

Sau khi chứng kiến sự thất bại của Thầy mình, hai học trò rời cộng đoàn trở về gia đình, tâm trạng chán nản, thất vọng vì đã quá kỳ vọng. Thánh Luca kể lại hành trình của họ như là biểu tượng của người môn đệ thừa sai hôm nay, có những lúc đôi mắt đức tin mờ nhạt, tâm trạng buồn chán. Thánh Luca rất tinh tế khi tường thuật hành trình đó như một lời nhắc gởi tới các tín hữu Kitô: “Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Ðang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi: “Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?”. Bản chất con người là yếu đuối, mong manh, dễ sa ngã, dễ chán nản, vì thế, cộng đoàn luôn là điểm tựa tinh thần, là nơi để cùng nhau vượt qua những đêm tối đức tin của mỗi người. Ngoài ra, việc học biết Kinh thánh và cầu nguyện sẽ là nguồn năng lượng tích cực giúp họ nhận ra sự hiện diện của Đức Giêsu phục sinh, Người đang đồng hành với bản thân mỗi ngày trong cuộc sống.

Có hai người cùng về làng Emmaus, nhưng người đọc bản văn chỉ thấy tên của một người, vậy người kia là ai ? đây là một cách trình bày rất đặc biệt của thánh Luca, người đọc có thể hiểu bắt đầu từ gia đình của mình. Clê-ô-pat sẽ là tên của người chồng, còn người kia sẽ là người vợ, cả hai cùng đồng hành với nhau, vui buồn có nhau, cùng nhau thất vọng trước những kỳ vọng lớn trong cuộc sống, đôi mắt tinh thần cả hai đều mờ nhạt dần vì không tìm thấy niềm vui. Hành trình ơn gọi gia đình luôn cần sự chia sẻ và đồng hành, nếu không có sự bổ trợ, nhiều lúc cả vợ lẫn chồng dễ rơi vào tình trạng bế tắc, thiếu hạnh phúc và bình an vì không hiểu nhau, thiếu cảm thông và tôn trọng nhau.

Trong đời sống đức tin, tên người đồng hành kia còn bỏ ngỏ và mời gọi người đọc câu chuyện hãy đặt để tên mình vào đó, cả hai thiếu tôn trọng cộng đoàn, thiếu sự cảm thông và chia sẻ, thiếu sự nâng đỡ và bao dung, họ đã rời cộng đoàn chỉ vì không tìm thấy hạnh phúc và sự bình an. Mỗi khi té ngã, ai cũng cần có người bên cạnh để nâng dậy, khi gặp sóng gió trong đời sống đức tin, cộng đoàn sẽ nâng đỡ, che chở và bảo vệ bản thân, thế mà rời bỏ cộng đoàn cách dửng dưng có phải là lúc con người đang trở nên môn đệ cho chủ nghĩa cá nhân thực dụng, thiếu sự tôn trọng cộng đoàn, thiếu sự cảm thông và bao dung.

Trong gia đình hay giữa cộng đoàn, người tín hữu cần có sự nâng đỡ từ Thiên Chúa. Để có được sự nâng đỡ đó, yếu tố đức tin là cần thiết, bạn có tin rằng Thiên Chúa đang ở bên cạnh bạn không, lúc đó, bạn mới bắt đầu hiểu vì sao Thiên Chúa luôn ở bên cạnh bạn, đó là vì yêu. Khi chân nhận điều đó, bạn sẽ thấy ẩn hiện hình bóng Thiên Chúa trong mọi biến cố, mọi công việc của mình, lúc đó bạn sẽ thấy bình an chiếm đoạt tâm hồn. Khi hiểu rằng Thiên Chúa yêu tôi và đang ở bên cạnh tôi, bạn sẽ thấy Thiên Chúa rõ nét theo từng ngày, qua từng biến cố trong cuộc đời, đó là hạnh phúc cho người không thấy mà tin.

Lạy Chúa, nhiều lúc cảm giác tự mãn xâm chiếm tâm hồn chúng con, đưa chúng con rời xa cộng đoàn, xa gia đình, chính lúc đó chúng con mới nhận ra sự mong manh của bản thân, xin giúp chúng con luôn ý thức rằng, gia đình là cộng đoàn nhỏ nhưng quan trọng đối với niềm tin, và cộng đoàn sẽ là chỗ dựa tinh thần, là người bạn luôn bảo vệ, chăm sóc và chia sẻ với chúng con mỗi khi thất vọng, khổ đau. Chúa đã cúi xuống đồng hành với hai người môn đệ, vì chán nản đã rời cộng đoàn trở về quê, xin đồng hành với chúng con mỗi khi đức tin chúng con bị khủng hoảng, bị sợ hãi vì áp lực cuộc sống. Xin Chúa ở lại với chúng con vì trời đã về chiều và ngày sắp tàn. Amen.

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây