TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật XVIII Thường Niên - Năm B

“Ai đến với Ta sẽ không hề đói, ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ”. (Ga 6, 24-35)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

NGUYỆN CẦU TRONG ĐẠI DỊCH

Thứ năm - 10/06/2021 07:54 | Tác giả bài viết: Hoàng Công Nga |   50
Covid, ngươi như ngọn roi sắt trừng trị / Đánh vào người nhân loại chẳng còn chi
Cú vỗ mặt, sao chưa tỉnh tức thì / Vẫn còn đấy những ngông cuồng, tham vọng.
NGUYỆN CẦU TRONG ĐẠI DỊCH
SÀI GÒN TRONG TÂM DỊCH

Sài Gòn hôm nay không còn như trước
Đường vắng bóng người phố xá đìu hiu
Chợ búa im lìm, lặng lẽ buồn thiu
Ta cứ tưởng như thời thiết quân luật.

Sài gòn hôm nay cách ly, đại dịch
Nghe phập phồng giữa ranh giới tử sinh
Gẫm đời người phận mỏng mà buồn tênh
Ôi nhân loại đứng bên bờ vực thẳm!

Sài Gòn có phải em đang run rẩy?
Bóng dáng tử thần lảng vảng đâu đây
Trong bất chợt lẫn khuất bỗng hiện hình
Làm điêu đứng, lòng người thêm nghi hoặc.

Sài Gòn giờ đây cuộc chiến đương đầu
Người người đối mặt giữa cuộc bể dâu
Không gian im lìm nhưng đầy biến động
Nơi thành phố này có còn vững chãi?

Những tòa chung cư trở thành rúng động
Khu cách ly, rào chắn chặn giao thông
Con vi rút trà trộn giữa mênh mông
Trong phút chốc bỗng hiện hình quỷ dữ.

Sài Gòn ơi! xin chắp tay nguyện cầu
Cuộc chiến này chẳng biết sẽ về đâu
Sức chiến đấu loài người trong hạn hữu
Mở lòng người nhận biết rõ ơn sâu.

Sài Gòn hôm nay, Sài Gòn lặng lẽ
Nét thâm trầm chuyển biến nỗi niềm chung
Hãy nguyện cầu thoát khỏi nỗi lao lung
Xin Chúa thương dẫn đưa đường chỉ lối.

Hoàng Công Nga



+++++++++++

SÀI GÒN BỆNH.

Sài Gòn, nơi vốn ồn ào náo nhiệt
Nhưng hôm nay sao lặng lẽ như tờ
Cô gái đỏng đảnh giấc nồng ngủ muộn
Mặt trời lên mà cô hãy còn mơ.

Sài Gòn buổi sáng, sao đường vắng tanh?
Chẳng thấy dòng người vội vã cuốn nhanh
Trên đường phố nối vòng quay vô định
Một kiếp người đang nối tiếp chạy quanh.

Sài Gòn  hôm nay sao đầy vắng vẻ
Chẳng phải Tết để mọi người về quê
Hay ủ dột trong chuyện đời mải mê
Sao hờn dỗi chẳng thèm đi dạo phố?

Sài Gòn bệnh nên đường phố vắng tanh
Trong tâm dịch, nỗi bất an chẳng lành
Trong cuộc chiến nên người đành giãn cách
Phố chợ buồn thiu, cuộc sống mong manh.

Sài Gòn ơi ta quen rồi cuộc sống
Phố xá ồn ào năng động phồn hoa
Tiếng gọi mời chào xen lẫn câu ca
Đường một chiều nối đuôi theo dòng chảy.

Sài Gòn bệnh nên lòng người cũng bệnh
Ở trong nhà nên chẳng muốn đi đâu
Thời giãn cách kéo dài mãi, còn lâu
Người ra đường khẩu trang che kín mặt!

Ta ở nhà cùng dự lễ on-lai (online)
Nguyện Chúa thương thoát khỏi nỗi bi ai
Người dẫn lối đưa đường qua đại dịch
Để tình yêu là cuộc sống nối dài.

Sài Gòn ơi ta nghe vọng tiếng người
Bao sướng khổ buồn vui giữ nụ cười
Hôm nay em bệnh lòng người ủ rũ
Rồi ngày mai nắng ấm tỏ mặt trời.

Hoàng Công Nga

 ++++++++++++++++

NGUYỆN CẦU TRONG ĐẠI DỊCH

Covid, ngươi như ngọn roi sắt trừng trị
Đánh vào người nhân loại chẳng còn chi
Cú vỗ mặt, sao chưa tỉnh tức thì
Vẫn còn đấy những ngông cuồng, tham vọng.

Trên thế giới những tin đưa nhức nhối
Nào chiến tranh, dịch bệnh đã đến hồi
Những thảm họa nhân sinh đầy bóng tối
Có phải chăng là quyền lực sự dữ?

Ôi nhân loại trong viễn cảnh thực hư
Trái đất này huyễn hoặc điều gì ư?
Ơn hiểu biết trộn lẫn trong dục vọng
Con vi rút đã đổi thay lịch sử.

Thời giãn cách phải chăng là khoảng lặng
Giúp mọi người nhìn lại, nội tâm suy
Biết buông bỏ, điều chỉnh lại hành vi
Ta chỉ là hạt cát trong sa mạc.

Có là gì giọt nước giữa đại dương
Sống cậy nhờ nương tựa một tình thương
Luôn thiển cận đâu biết mình hạn hữu
Ôi đời người trong một nghĩa vô thường!

Xin ơn trên đổ xuống lượng từ nhân
Ơn cảm hóa để lòng người canh tân
Ơn hiểu biết để lòng người độ lượng
Giá trị làm người luôn cảnh tỉnh phân vân.

Nguyện xin Cha thương nhân loại mê lầm
Lời tiên báo còn đọng lại trong tâm
Cho thế giới chuyển mình sau tai biến
Cho nhân hòa đón nhận những Thiên Ân.

Hoàng Công Nga

 ++++++++++++++

BÀI HỌC TỪ COVID

Thế giới này trong cơn hoảng loạn
Làm lòng người phách tán hồn siêu
Gian trần trong cảnh liêu xiêu
Con vi rút nhỏ đủ điều trái ngang.

Biết bao người giàu sang chẳng kể
Kẻ quyền uy đâu dễ tránh xa
Làm người trong nỗi can qua
Gẫm mình nhìn lại có là gì đâu.

Trong cảnh giới bể dâu tục lụy
Người với người tích lũy được gì
Đắm mình trong cõi sân si
Xuôi tay nhắm mắt còn chi hỡi người.

Dịch bệnh tới có cười được mãi
Bất kể ai, kinh hãi tột cùng
Phận người trong cảnh lao lung
Chung tay giúp đỡ muôn trùng vượt qua.

Bài học nào rút ra từ đó
Cõi nhân gian sáng tỏ ngọn ngành
Sống chậm lại đừng đua tranh
Sẻ chia cuộc sống bại thành thế nhân.

Trong sâu thẳm muôn phần hối lỗi
Người với người kết nối lòng nhân
Rộng tay bác ái thi ân
Điểm tô cuộc sống đồng lần sẻ chia.

Xin hãy nhớ đừng lìa trông cậy
Vững niềm tin sẽ thấy bình yên
Trong tay Thiên Chúa nhân hiền
Nguyện xin phó thác an nhiên cuộc đời.

Hoàng Công Nga






 
 Tags: thơ hcn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây