










BÀI GIẢNG THÁNH LỄ TẠI ĐẤT THÁNH NGHĨA TRANG CHÂU SƠN – MỒNG HAI TẾT BÍNH NGỌ
(ĐGM GB. NGUYỄN HUY BẮC)

Kính thưa quý ông bà và anh chị em,
Nếu có ai hỏi rằng đâu là lý do mà chiều hôm nay chúng ta quy tụ đông đảo nơi đây, chắc chắn mỗi người chúng ta sẽ có những câu trả lời khác nhau. Nhưng con xin được trả lời bằng ba lý do.
Lý do thứ nhất, chúng ta quy tụ nơi đây để biểu lộ lòng hiếu thảo.
Lý do thứ hai, chúng ta quy tụ nơi đây để diễn tả tình hiệp thông.
Và lý do thứ ba, chúng ta quy tụ nơi đây để biểu đạt niềm hy vọng.
Và thật ý nghĩa khi ba bài đọc mà chúng ta vừa nghe trong Thánh lễ này cũng đưa chúng ta về một chủ đề rất cụ thể và sống động. Con có thể tóm lược chủ đề của ba bài đọc ấy trong ba chữ H: chữ thứ nhất là Hiếu thảo, chữ thứ hai là Hiệp thông, và chữ thứ ba là Hy vọng.
Vâng, trước hết và trên hết, chiều hôm nay, chúng ta ngưng lại những cuộc vui còn đang dang dở trong ngày chúc Tết nhau và thăm viếng nhau, để chúng ta quy tụ về nơi điểm hẹn của tình yêu, giữa những người đã chết và những người đang lữ hành.
Chắc chắn mỗi người chúng ta có những cung bậc cảm xúc khác nhau, và mang trên khuôn mặt những gam màu cũng khác nhau. Nhưng chắc chắn chúng ta gặp nhau trong một tâm tình, đó là tâm tình biểu lộ sự hiếu thảo.
Sách Huấn Ca đưa chúng ta từ những bổn phận thiết yếu của người làm con, đến một mức độ cao hơn, đó là làm con Thiên Chúa. Tác giả sách Huấn Ca đã làm một điều mà chúng ta thấy rất đặc biệt. Tác giả khẳng định rằng: Ai tôn thờ Thiên Chúa, thì tôn kính cha mẹ của mình.
Như vậy, tôn kính cha mẹ, hay sống hiếu thảo với cha mẹ, không còn đơn giản chỉ là một cung cách biểu lộ của tình người trong tương quan nhân sinh, nhưng đã được nâng lên trong một tầm mức mới, đó là tương quan với chính Thiên Chúa.
Bởi vì Thiên Chúa chính là Đấng mà chúng ta phải thể hiện lòng hiếu thảo. Ngài là cội nguồn của mọi cội nguồn. Ngài là Đấng ban cho chúng ta sự hiện hữu. Ngài là Đấng cho chúng ta được sống và hoạt động. Và Ngài là Đấng quan phòng cách kỳ diệu và yêu thương chúng ta mỗi ngày trong hành trình đời sống của chúng ta.
Như vậy, trước hết và trên hết, chiều hôm nay, chúng ta quy tụ nơi đây để diễn tả lòng hiếu thảo của mình. Và sự hiếu thảo này không chỉ dừng lại trong tương quan với tổ tiên, ông bà, cha mẹ, nhưng còn đưa chúng ta tiến xa hơn trên con đường làm người, và trên con đường làm con Thiên Chúa.
Bởi vì nếu chúng ta nói rằng chúng ta là người con hiếu thảo với tổ tiên, ông bà, cha mẹ, thì lẽ nào chúng ta lại không hiếu thảo với Thiên Chúa. Và ngược lại, nếu chúng ta nói rằng chúng ta yêu mến Thiên Chúa mà chúng ta lại không hiếu thảo với cha mẹ, thì điều đó trở thành một nghịch lý, và là điều khó có thể chấp nhận được.
Vì vậy, càng hiếu thảo với cha mẹ, thì chúng ta càng biểu lộ tâm tình của chúng ta đối với Thiên Chúa, là Đấng cho chúng ta hiện hữu, là Đấng cho chúng ta hoạt động, và là Đấng quan phòng kỳ diệu và yêu thương chúng ta mỗi ngày trong hành trình đời sống của chúng ta.
Điểm thứ hai, thư của thánh Phaolô lại cho chúng ta thấy một điều sâu xa hơn. Không chỉ dừng lại ở sự hiếu thảo, mà còn vươn tới sự hiệp thông.
Khi thánh Phaolô nói rằng: “Chúng ta sống là sống cho Chúa, và chúng ta chết là chết cho Chúa.” Bởi vì chúng ta thuộc về Đức Kitô.
Như vậy, thánh Phaolô mặc khải cho chúng ta hiểu rằng chúng ta là con người sống trong các mối tương quan. Và mối tương quan đầu tiên, đó là tương quan của chúng ta với Đức Kitô.
Chính nhờ sự hiệp thông với Đức Kitô mà chúng ta được chia sẻ địa vị làm con, được trở nên nghĩa tử của Thiên Chúa, và chúng ta được cùng chết với Đức Kitô và cùng được phục sinh với Ngài.
Nhưng mối tương quan với Đức Kitô không dừng lại ở đó. Sự hiệp thông với Đức Kitô còn đưa chúng ta đi xa hơn nữa, đó là sự hiệp thông với anh chị em của chúng ta.
Mối tương quan này không chỉ dành cho những người đang sống, mà còn dành cho cả những người đã qua đời, những người đang an nghỉ trong phần mộ.
Đây chính là một diễn tả rất sâu sắc của mầu nhiệm các thánh cùng thông công.
Vì vậy, Thánh lễ chiều hôm nay có một ý nghĩa rất đặc biệt. Bởi vì chúng ta đang đứng ở ranh giới giữa sự sống và sự chết. Chúng ta đang đứng bên cạnh mộ phần của những người thân yêu.
Chính lúc này, hơn bao giờ hết, chúng ta thể hiện sự hiệp thông sâu xa giữa những người đang sống và những người đã qua đời.
Chính vì sự hiệp thông này mà chúng ta hiện diện nơi đây. Chúng ta hiện diện để diễn tả sự hiệp thông đó cách cụ thể qua Thánh lễ mà chúng ta cử hành. Chúng ta hiện diện để hiện thực hóa sự hiệp thông đó qua lời cầu nguyện mà chúng ta dâng lên.
Và hơn thế nữa, chúng ta sống sự hiệp thông này bằng chính đời sống đức tin của mình, qua mầu nhiệm các thánh cùng thông công.
Mầu nhiệm hiệp thông này đưa chúng ta vào trong một mối tương quan đặc biệt, đó là tương quan với chính Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chết và đã sống lại vì chúng ta.
Và từ nay, chúng ta không còn sống cho chính mình nữa, nhưng chúng ta sống cho Đấng đã chết vì chúng ta và đã sống lại vì chúng ta.
Vì vậy, chúng ta không chỉ sống cho Đấng đã chết và sống lại vì chúng ta, mà chúng ta còn sống cho anh chị em của chúng ta, những người đang cùng lữ hành với chúng ta trên hành trình đời sống này.
Chính lúc này là lúc biểu lộ một cách trọn vẹn, sống động và cụ thể mối tương quan thiết thân và vô hình giữa người sống và người chết.
Vì vậy, chúng ta hãy diễn tả sự hiệp thông này bằng việc hiệp dâng Thánh lễ một cách sốt sắng và trang nghiêm.
Và chúng ta tin tưởng rằng, qua Thánh lễ này, Thiên Chúa sẽ đoái thương, giải thoát ông bà, cha mẹ và những người thân yêu của chúng ta, và đưa các ngài vào hưởng hạnh phúc muôn đời.
Bước sang đỉnh cao của ngày hôm nay, đó là Tin Mừng theo thánh Gioan, đưa chúng ta đến trước mộ phần của ông Ladarô.
Cũng như chiều hôm nay, chúng ta đang đứng trước mộ phần của những người thân yêu của chúng ta.
Và chính tại nơi mộ phần đó, chị Matta đã nói với Chúa Giêsu rằng:
“Nếu Thầy có mặt ở đây, em con đã không chết.”
Đó là một lời nói ngắn gọn, nhưng diễn tả một sự giằng co nội tâm rất sâu xa. Một mặt là niềm tin, nhưng mặt khác cũng là sự băn khoăn, sự đau đớn, và sự chao đảo của con người trước thực tại của sự chết.
Nhưng chính lời nói đó cũng là một lời tuyên xưng niềm hy vọng.
Vì nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. Câu nói của chị Matta thật là lời nói diễn tả tâm tình của mỗi người chúng ta lúc này. Nếu Chúa có mặt ở đây, thì những người thân yêu của chúng con đã không chết.
Và cái chết này không chỉ dừng lại ở cái chết thể lý, cái chết được chôn vùi trong mồ phần, mà là cái chết đời đời. Và chính trong hoàn cảnh đó, Chúa Giêsu đặt cho chị Matta một câu hỏi: “Con có tin Thầy là sự sống lại không?”
Mặc khải của Chúa Giêsu ở đây không đơn giản chỉ nói rằng Ngài sẽ cho sống lại trong tương lai, nhưng Ngài nói: “Chính Thầy là sự sống lại.” Đây là một mặc khải nền tảng của đức tin Kitô giáo mà chúng ta tuyên xưng trong Thánh lễ và trong chính đời sống của chúng ta.
Nhưng vấn đề đặt ra là: liệu rằng mỗi người chúng ta có dám tuyên xưng một cách xác tín hay không. Liệu rằng chúng ta có dám nói với Chúa rằng: lạy Chúa, con tin. Con tin rằng Chúa đã phục sinh. Con tin rằng những mộ phần đang nằm yên chung quanh chúng con đây, rồi sẽ có ngày được sống lại. Bởi vì Đức Kitô đã phá đổ hàng rào của sự chết và mở lối cho chúng ta bước vào sự sống trường sinh.
Như vậy, thưa quý ông bà và anh chị em, chiều hôm nay chúng ta không chỉ dừng lại ở sự hiệp thông, mà chúng ta còn được mời gọi tiến sâu hơn nữa trong chiều kích của niềm hy vọng.
Nếu chúng ta có niềm hy vọng như thế, thì cho dù cuộc đời có đầy những khó khăn, thử thách, có đầy những bóng tối, có đầy những thử thách của đức tin, chúng ta vẫn an tâm. Bởi vì cuộc đời của chúng ta được xây dựng trên nền tảng của niềm hy vọng.
Chính trong những khó khăn ấy, chúng ta nhận ra rằng sự chết không phải là dấu chấm hết, nhưng sự chết là cánh cửa mở ra cho một sự hiện diện mới, sự hiện diện vĩnh cửu trong nhà Cha.
Thưa quý ông bà và anh chị em, hiểu như thế, chúng ta thấy rằng hành trình của ba chữ này là một hành trình thiêng liêng, là một hành trình định hướng cho đời sống của chúng ta, là một hành trình nối kết với nhau từ khởi đầu cho đến đỉnh cao.
Khởi đi từ hiếu thảo, tiến đến hiệp thông, và đạt tới đỉnh cao là hy vọng.
Chính nhờ sự hiếu thảo mà chúng ta sống đúng căn tính của người làm con, và hơn thế nữa là người con của Cha trên trời. Nhờ đó, mỗi ngày và từng ngày, chúng ta biết đối xử với những người thân yêu của chúng ta, đặc biệt là ông bà, cha mẹ của chúng ta, cho phải đạo làm con.
Chính nhờ sự hiệp thông sâu xa mà những gì chúng ta làm trong cuộc sống này có ý nghĩa. Nếu chúng ta sống trong sự hiệp thông, chúng ta ý thức rằng chúng ta được mời gọi sống với, sống cùng và sống cho người khác. Bởi vì hành trình cuộc đời không bao giờ là hành trình đơn độc, nhưng là hành trình cùng đi với người khác, cùng sống với người khác.
Chính vì thế, từng Thánh lễ chúng ta tham dự, từng lời kinh chúng ta cầu nguyện, từng hy sinh chúng ta góp nhặt, đều là những cách thế diễn tả sự hiệp thông sâu xa của chúng ta với anh chị em mình, đặc biệt là với những người đã qua đời.
Và sau hết, chính nhờ niềm hy vọng, cuộc đời của chúng ta không bao giờ rơi vào bế tắc, không bao giờ rơi vào tuyệt vọng, cho dù cuộc đời có bị bao phủ bởi những bóng tối của thử thách đức tin.
Bởi vì niềm hy vọng của chúng ta không phải là niềm hy vọng do chúng ta tự tạo ra, nhưng là niềm hy vọng được đặt nền tảng nơi chính Thiên Chúa là Đấng trung tín.
Xin cho mỗi người chúng ta biết sống hiếu thảo với tổ tiên, ông bà, cha mẹ của mình, để như sách Huấn Ca đã nói, chúng ta sẽ được Thiên Chúa chúc lành và ban thưởng.
Xin cho mỗi người chúng ta biết sống tinh thần hiệp thông sâu xa trong đời sống, và cách riêng trong đời sống phụng vụ và cầu nguyện, để chúng ta luôn luôn sống trong sự kết nối với nhau, như những người lữ hành đang tiến về nhà Cha.
Và xin cho mỗi người chúng ta luôn luôn sống trong niềm hy vọng tràn đầy, để từng giây phút chúng ta sống, từng bước đường chúng ta đi, đều được ghi dấu bởi niềm tin và tình yêu đối với Thiên Chúa.
Để rồi chúng ta có thể xác tín như lời Thánh vịnh đã nói:
“Dù bước đi trong thung lũng tối, con không lo mắc nạn, vì Chúa ở cùng con.”
Xin Chúa đoái thương, chúc lành cho tổ tiên, ông bà, cha mẹ của chúng ta.
Và xin cho mỗi người chúng ta biết sống hiếu thảo, sống hiệp thông, và sống trong niềm hy vọng, để cuộc đời chúng ta luôn tràn đầy niềm vui, vì Chúa là gia nghiệp đời chúng ta.
(Ghi chép: Quang Đồng)
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
GX Dũng Lạc: Thánh lễ Minh niên Bính Ngọ
Giáo xứ Thánh Linh: Thánh lễ Mùng 2 Tết
Giáo xư Thổ Hoàng: Thánh lễ tại Nghĩa trang
Thánh lễ cầu nguyện tại Đất Thánh GX Kim Mai
Thánh ca Phụng vụ Chúa nhật 1 mùa chay
Thánh ca Phụng vụ Thứ Tư Lễ Tro
Thánh lễ mồng 2 tết tại Nghĩa trang Châu Sơn
Giáo xứ Vinh Hương: Thánh lễ Mồng Hai Tết
Thánh lễ Mùng Hai Tết tại Giáo xứ Duy Hoà
Gx. Phúc Lộc: Cầu cho Ông bà Tổ tiên
Thánh lễ Minh niên tại Gx. Phúc Lộc
Giáo xứ Phúc Lộc: Thánh lễ Giao thừa
Bính Ngọ – Chạy trong đức tin và trách nhiệm
Gx Vinh Quang: Thánh lễ Mồng 2 Tết Bính Ngọ
Bính Ngọ trong lịch sử Giáo hội Việt Nam
Giáo họ Trinh Vương: Thánh lễ mừng thọ
Giáo Xứ Kim Mai: Thánh Lễ Mùng 2 Tết.
Giáo xứ Thổ Hoàng: Thánh lễ Mùng 2 Tết
GX Châu Sơn: Thánh Lễ Mồng 2 Tết Bính Ngọ
Gx Thánh Linh: Thánh lễ Mùng 1 Tết Bính Ngọ
277 Câu Trắc Nghiệm GIÁO LÝ DỰ TÒNG
Nghi thức lễ Gia Tiên
Thánh lễ Truyền chức Linh Mục -2023
Vui Học Giáo Lý 531 Câu Trắc Nghiệm XƯNG TỘI & RƯỚC LỄ 1
Khai mạc Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Biên bản Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Tân linh mục Phêrô Nguyễn Tiến Đạt: Thánh lễ tạ ơn
Việt Nam và Tòa Thánh ký kết Thỏa thuận
Giáo xứ Phúc Lộc -Mừng lễ Thánh Đa Minh
Giáo xứ Phúc Lộc: Lễ Chúa Ba Ngôi