TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa nhật XIX Thường Niên - Năm A

“Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14,22-33)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Lời Chúa THỨ HAI TUẦN 19 THƯỜNG NIÊN

Thứ sáu - 07/08/2026 14:50 |   7
“Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.” (Ga 12,24)

10/08/2026
Thứ hai tuần 19 THƯỜNG NIÊN
Thánh Laurensô, phó tế, tử đạo

Laurensô

Ga 12,24-26
 

bước ra khi vùng an toàn
“Thậ
t, Thy bo tht anh em, nếu ht lúa gieo vào lòng đt mà không chết đi, thì nó vn trơ tri mt mình; còn nếu chết đi, nó mi sinh được nhiu ht khác. (Ga 12,24)

Suy niệm: Ai cũng biết ht lúa không th ny mm, tr bông, kết ht nếu c nm yên trong kho lm. Nó phi chp nhn b chôn vùi trong lòng đất, chu mc nát, ri mi sinh ht được gp trăm (x. Mt 13,8). Hình nh y không ch nói v s t hiến ca Đức Ki-tô, mà còn din t con đường ca người môn đệ được sai đi. Đức Ki-tô đã t h, mang ly thân phn con người, chu đau kh và chu chết để đem li s sng vĩnh cu cho muôn người. Vì thế, người môn đệ ca Đức Ki-tô cũng phi dám bước ra khi vùng an toàn ca bn thân, sn sàng để được gieo vào lòng đời, nht là được sai đi vào gia nhng người nghèo khó, bé mn và b b rơi. Chính khi dám chết đi cho chính mình như thế, người môn đệ mi có th sinh hoa trái cho Tin Mừng.

Mời Bn: Ai cũng có vùng an toàn’ ca riêng mình. Đó là li sng cu an, ngi khó, không dám hy sinh quên mình, sn so khi phi dành thi gian, sc lc phc v tha nhân. Thế nhưng, “vì Đức Ki-tô và vì Tin Mng (x. Mc 10,29), người môn đệ Chúa phi dám bước ra khi vùng an toàn đó, chp nhn c gian lao xing xích (x. 2Tm 2,9) để Đức Ki-tô được rao ging (x. Pl 1,18). Hãy xét xem hôm nay Chúa mun bn t b điu gì để sng cho Chúa và phc v Tin Mừng.

Sống Li Chúa: Thăm viếng mt bnh nhân, hoc làm mt vic phc v người đang gp khó khăn hoc mt người gài yếu neo đơn gn bạn.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, xin cho con can đảm bước ra khi vùng an toàn ca mình, để đem tình yêu và bình an ca Chúa đến cho mi người. Amen.
 
t2 t19 TN

Mt 17,22-27



BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
Thứ hai tuần 19 THƯỜNG NIÊN

 

Ca nhập lễ

Lạy Chúa, xin Chúa nhìn lại lời minh ước, và xin đừng nỡ lãng quên đời sống con người cơ khổ. Lạy Chúa, xin Chúa đứng lên xét xử, và xin đừng quên lãng những ai tìm kiếm Chúa.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con đã được phúc gọi Chúa là Cha; xin cho chúng con ngày càng thêm lòng hiếu thảo, hầu đáng được hưởng gia nghiệp Chúa hứa ban. Chúng con cầu xin…

Bài Ðọc I: (Năm I) Ðnl 10, 12-22

“Các ngươi hãy cắt bì lòng dạ các ngươi. Hãy yêu thương khách trọ, vì chính các ngươi cũng đã là khách trọ”.

Trích sách Ðệ Nhị Luật.

Môsê nói với dân chúng rằng: “Giờ đây, hỡi Israel, Chúa là Thiên Chúa các ngươi, đòi hỏi các ngươi điều gì, nếu không phải là kính sợ Chúa là Thiên Chúa các ngươi, đi theo mọi đường lối của Người, yêu mến Người, làm tôi Chúa là Thiên Chúa các ngươi hết lòng và hết linh hồn các ngươi, tuân giữ các giới răn và nghi lễ của Thiên Chúa mà hôm nay tôi truyền cho các ngươi để các ngươi được hạnh phúc.

“Hãy xem trời và các tầng trời, trái đất và mọi sự trên mặt đất đều thuộc về Chúa là Thiên Chúa các ngươi. Nhưng Chúa chỉ quyến luyến cha ông các ngươi, đã yêu thương các ông ấy, và sau đó, trong mọi dân tộc, Người đã chọn dòng dõi kế tiếp các ông ấy là chính các ngươi như ngày hôm nay.

“Vậy các ngươi hãy cắt bì lòng dạ các ngươi, và đừng cứng cổ nữa, vì Chúa là Thiên Chúa các ngươi, là Thiên Chúa trên hết các chúa, là Chủ Tể trên hết các chủ tể, là Chúa cao cả, quyền năng và đáng khiếp sợ, là Ðấng không vị nể ai, và không để cho lễ vật hối lộ; Người giải oan cho cô nhi quả phụ, Người yêu mến người khách trọ và cho họ cơm ăn áo mặc. Vậy các ngươi hãy yêu thương khách trọ, vì các ngươi cũng đã là khách trọ trong đất Ai-cập.

“Các ngươi phải kính sợ Chúa là Thiên Chúa các ngươi, và phụng sự một mình Người, phải trìu mến Người và lấy danh Người mà thề. Chính Người là Ðấng các ngươi phải ca tụng và là Chúa các ngươi. Người đã thực hiện cho các ngươi những điều trọng đại và khủng khiếp, mà mắt các ngươi đã xem thấy. Cha ông các ngươi chỉ có bảy mươi khi xuống ở Ai-cập, và nay Chúa, là Thiên Chúa các ngươi, đã làm cho các ngươi đông như sao trên trời”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 147, 12-13. 14-15. 19-20

Ðáp: Giêrusalem hỡi, hãy ngợi khen Chúa! (c. 12a)

Xướng: Giêrusalem hỡi, hãy ngợi khen Chúa, hãy ngợi khen Thiên Chúa của ngươi, hỡi Sion, vì Người giữ chặt các then cửa ngươi, Người chúc phúc cho con cái ngươi trong thành nội.

Xướng: Người giữ cho bờ cõi ngươi được bình an, Người dưỡng nuôi ngươi bằng tinh hoa của lúa mì. Người đã sai lời Người xuống cõi trần ai, và lời Người lanh chai chạy rảo.

Xướng: Người đã loan truyền lời Người cho Giacóp, những thánh chỉ và huấn lệnh Người cho Israel. Người đã không làm cho dân tộc nào như thế, Người đã không công bố cho họ các huấn lệnh của Người.

Bài Ðọc I: (Năm II) Ed 1, 2-5. 24 – 2, 1a (Hebr 1, 2-5. 24-28c)

“Ðây là hình lạ trông giống vinh quang của Chúa”.

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Ngày mồng năm trong tháng, năm thứ năm vua Gioakim bị lưu đày, có lời Chúa phán cùng tư tế Êdêkiel, con của Buzi, ở xứ Calđêa, trên bờ sông Côbar. Chính tại đây, bàn tay Thiên Chúa đã đặt trên tôi.

Tôi nhìn thấy có một cơn gió mạnh từ phương bắc thổi đến. Có một đám mây to lớn và lửa bao bọc chung quanh và bốn bề có ánh sáng phát ra, và ở giữa bầu lửa như vàng pha sáng chói. Chính giữa, có giống gì như bốn con vật hình dáng giống như hình người.

Và tôi nghe tiếng cánh của chúng như tiếng nước lũ, như tiếng của Chúa vạn năng; khi chúng đi thì khác nào như đám đông người, như tiếng đạo quân: khi chúng dừng lại thì chúng xếp cánh xuống. Vì khi chúng nghe có tiếng trên không trung, trên đầu chúng, thì chúng dừng lại và xếp cánh xuống.

Và trên không trung, trên đỉnh đầu chúng, có cái gì như một viên ngọc thạch, hình như chiếc ngai, và trên ngai đó, phía trên hẳn, có hình giống như hình người. Và tôi thấy người như vàng pha sáng chói, bên trong, tứ bề khác nào như lửa, từ lưng người trở lên, và từ lưng trở xuống, tôi thấy có gì như lửa chiếu sáng chung quanh, giống như cái mống hiện ra trên mây trong ngày mưa: đó là hình thể chiếu sáng chung quanh. Ðây là hình lạ trông giống vinh quang của Chúa. Tôi nhìn thấy thì sấp mặt xuống đất.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 148, 1-2. 11-12ab. 12c-14a. 14bcd

Ðáp: Trời đất đầy vinh quang của Người.

Hoặc đáp: Alleluia.

Xướng: Hãy ca tụng Chúa từ muôn cõi trời, hãy ca tụng Người trên nơi cao thẳm. Các thiên thần Chúa, hãy ca tụng Người đi; ca tụng Người đi, hỡi các đạo thiên binh.

Xướng: Quân vương địa cầu và tất cả chư dân, quan chức và các vị chính quyền nơi cõi đất, các thanh nhiên và cả những cô trinh nữ, những ông cụ già với đoàn con trẻ.

Xướng: Họ hãy ca tụng danh Chúa, vì danh Người siêu phàm, độc nhất, oai nghiêm Người tràn lan trên trời dưới đất, và Người nâng cao quyền thế dân Người.

Alleluia: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! – Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. – Alleluia.

Phúc Âm: Mt 17, 21-26

“Họ sẽ giết Người, nhưng Người sẽ sống lại. Con cái thì được miễn thuế”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, các môn đệ và Chúa Giêsu còn đang ở Galilêa, thì Chúa Giêsu bảo các ông rằng: “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết người, nhưng ngày thứ ba, Người sẽ sống lại”. Các môn đệ rất đỗi buồn phiền.

Khi các ngài đến Capharnaum, thì những người thu thế đền thờ đến gặp Phêrô và hỏi rằng: “Thầy các ông không nộp thuế “đền thờ’ sao?” Ông nói: “Có chớ”.

Khi ông về đến nhà, Chúa Giêsu hỏi đón trước rằng: “Simon, con nghĩ sao? Vua chúa trần gian thu thuế má hạng người nào? Ðòi con cái mình hay người ngoài?” Ông thưa rằng: “Ðòi người ngoài”. Chúa Giêsu bảo ông rằng: “Vậy thì con cái được miễn. Nhưng để chúng ta không làm cho họ vấp phạm, con hãy ra biển thả câu: con cá nào câu lên trước hết thì bắt lấy, mở miệng nó ra, sẽ thấy một đồng tiền, con hãy lấy tiền đó mà nộp cho họ, trả phần Thầy và phần con”.

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa, Chúa đã ban cho Giáo Hội bánh và rượu này, để Giáo Hội dùng làm của lễ dâng lên Chúa; cúi xin Chúa nhân từ chấp nhận, và dùng quyền năng biến đổi thành bí tích cứu độ chúng con. Chúng con cầu xin…

Ca hiệp lễ

Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy ca tụng Chúa, Đấng đã cho ngươi ăn no tinh hoa lúa mì.

Hoặc đọc:

Chúa phán: Bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Chúa, chúng con vừa lãnh nhận bí tích nhiệm mầu là Mình và Máu Ðức Kitô; xin cho bí tích này giải thoát chúng con khỏi tội lỗi, và giúp chúng con luôn vững vàng sống theo chân lý của Chúa. Chúng con cầu xin…

Suy niệm

thiên chúa thật lạ lùng!
“Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ngày thứ ba Người sẽ chỗi dậy.”
(Mt 17,22-23)

Suy niệm: Trong khi người Do-thái, và nhất là các môn đệ theo Chúa đều chờ đợi Đấng Mê-si-a theo kiểu một trang anh hùng hào kiệt “xuống Đông Đông tĩnh, lên Đoài Đoài tan” để đập tan ách đô hộ của người Rô-ma, khôi phục lại ngai vàng Đa-vít, thì Chúa Giê-su lại nói: “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời!” Thật lạ lùng! Thiên Chúa mà lại bị nộp vào tay người đời? Không chỉ nói suông mà Ngài thực hiện cụ thể qua cái chết bị ghim chặt lên cây gỗ thập giá. Rồi trong thánh lễ mỗi ngày, Chúa tiếp tục trao nộp khi lập lại lời: “Nầy là Mình Thầy sẽ bị nộp vì anh em. Này là Máu Thày hãy nhận lấy mà uống.”

Mời Bạn: Các tông đồ cũng như người  Do Thái bị “sốc” trước đường lối cứu độ lạ lùng của Chúa. Chỉ sau khi Đức Giê-su từ cõi chết sống lại họ mới ngộ ra sứ điệp của thập giá: bằng cách khó nghèo trong cuộc sống, khiêm nhường trong phục vụ và hiến thân chịu sỉ nhục chịu chết Chúa đã đền bù tội lỗi cho nhân loại chúng ta. Ngày nay khuôn mặt của Đức Ki-tô chịu đóng đinh vẫn còn đó nơi những anh chị em rốt cùng, nghèo hèn khốn khổ. Bạn có nhận ra Chúa nơi họ không? Và bạn đã có thể quên mình đi để phục vụ họ cách khiêm tốn chưa?

Sống Lời Chúa: Làm một việc phục vụ anh chị em cách khiêm tốn và vui vẻ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã yêu thương con cách lạ lùng bằng cách hiến thân chịu chết vì con. Xin cho con biết nhìn anh chị em con bằng đôi mắt của Chúa, biết nhận ra hình ảnh Chúa trong mọi người, biết tôn trọng yêu thương anh em, nhất là những người nghèo hèn khốn khổ bằng chính tình yêu bao la của Chúa. Amen.

LÀM GƯƠNG
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Mỗi lần loan báo về cuộc khổ nạn, Chúa Giê-su thường nói đến Phục sinh. Cụ thể như đoạn Tin Mừng hôm nay Chúa Giê-su bảo bác môn đệ mình rằng: “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết Người, nhưng ngày thứ ba, Người sẽ sống lại” (Mt 17, 21). Chúa nói về cái chết của mình và cũng mạc khải cho các môn đệ hiều luôn Người sẽ sống lại, vậy mà các ông vẫn buồn rầu và sợ hãi. Các ông buồn phiền chỉ vì nhớ phần thứ nhất của lời loan báo Chúa Giê-su bị giết chứ không để ý đến phần thứ hai Người sẽ sống lại.

Nhìn vào cuộc đời của Chúa Giê-su, chúng ta thấy đau khổ và vinh quang luôn gắn liền với nhau. Chính Chúa đã trải qua những khổ đau rồi mới có được vinh quang phục sinh. Chúa làm gương trước và dạy chúng ta rằng: Đau thương là đường lên ánh sáng, gian khổ là đường về vinh quang và thập giá là đường dẫn tới phục sinh.

Chúa Giê-su là Con Thiên Chúa nên có quyền không nộp thuế cho đền thờ, nhưng Chúa đã làm gương để khỏi làm cớ cho người ta gai mắt. Dù là Con Thiên Chúa đáng được địa vị và vinh quang như Chúa Cha, nhưng Chúa đã khước từ và hủy mình ra không. Và như vậy, Chúa đã để lại mẫu gương quên mình để hoàn toàn sống vì người khác.

Lạy Chúa, xin giúp con biết noi gương Chúa sống mỗi ngày. Amen.

 

VIỆC ĐÓNG THUẾ CHO ĐỀN THỜ (Mt 17, 21-26)
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

1. Chúa Giê-su báo cho các môn đệ biết: Ngài sẽ bị nộp, bị giết nhưng ngày thứ ba sẽ sống lại. Các ông nghe Chúa nói vậy thì buồn lắm, nhưng không dám nói gì, vì sợ Chúa quở như đã quở ông Phê-rô. Còn việc nộp thuế cho Đền thờ, Chúa Giê-su chính là Con Thiên Chúa, Người có quyền không nộp thuế cho Đền thờ. Nhưng việc Chúa Giê-su nộp thuế chứng tỏ người chu toàn lề luật, sống khiêm nhường như những người Do-thái bình thường. Chúa đã để lại cho chúng ta một mẫu gương khiêm tốn và chu toàn lề luật.

2. “Nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc”. Thích nghi với đời sống xã hội là một trong những đòi hỏi cơ bản nhất của đời sống.

Khi nhập thể làm người, Thiên Chúa như phải làm một cuộc hội nhập văn hóa. Ngài không phải là con người trừu tượng, nhưng là người Do-thái với tất cả quá khứ của một dân tộc. Ngài nên giống con người trong mọi sự, ngoại trừ tội lỗi. Làm người Do-thái  dưới thời đế quốc Rô-ma bảo hộ, Ngài cũng đăng ký  trong một cuộc tổng kiểm tra dân số trên toàn lãnh thổ đế quốc. Là người Do-thái sống dưới sự cai trị của người Rô-ma, Ngài đóng thuế cho đế quốc. Nhưng dĩ nhiên, Ngài cũng tuân thủ  tất cả lề luật của Do-thái giáo: chịu cắt bì, được dâng trong Đền thờ, đến Hội đường, giữ ngày hưu lễ, nộp thuế tôn giáo.

3. Vấn đề nộp thuế cho Đền thờ.

Vào thời Chúa Giê-su, người Do-thái không những phải đóng thuế cho nhà nước tức là thuế dân sự, mà còn phải đóng thuế cho Đền thờ nữa. Theo đó, mọi đàn ông Do-thái, kể cả những người sống ngoài lãnh thổ Pa-lét-tin, đều phải nộp thuế cho Đền thờ hằng năm một món tiền thuế là hai đồng drachme, tương đương với giá hai ngày công. Số tiền này dùng để trang trải các chi phí của Đền thờ. Người ta bắt đầu thu thuế vào quãng 15 ngày trước Lễ Vượt qua. Vấn đề được nêu ra là Chúa Giê-su có phải nộp thứ thuế này không.

4. Chúa Giê-su giải quyết thế nào về việc nộp thuế cho Đền thờ?

Theo bài Tin Mừng, khi Phê-rô về tới nhà, Chúa Giê-su hỏi đón ông: “Si-mon, con nghĩ sao? Vua chúa trần gian lấy thuế của ai? Con cái mình hay người ngoài? Phê-rô đáp: “Thưa, người ngoài”. Chúa Giê-su liền bảo: “Thế thì con cái được miễn”.

Đây cũng là một mạc khải, bởi vì qua câu: “Thế thì con cái được miễn”, Chúa Giê-su muốn nói rằng xét về bản tính Thiên Chúa, Ngài không phải nộp thuế, bởi vì câu: ”Thế thì con cái được miễn”. Chúa Giê-su muốn nói rằng xét về bản tính Thiên Chúa, Ngài không phải nộp thuế, nhưng xét về bản tính loài người, Ngài cũng tuân giữ việc nộp thuế cho Đền thờ như bất cứ ai. Tuy nhiên, Ngài nộp thuế bằng một phép lạ: Chúa Giê-su bảo Phê-rô đi câu cá, bắt được con cá đầu tiên, trong miệng có một đồng bạc, đủ để nộp thuế cho Ngài và cho Phê-rô. Chúa không bảo Giu-đa xuất quỹ mà nộp, cũng không bảo các phụ nữ đạo đức dâng cúng, nhưng Ngài làm phép lạ để các môn đệ tin vào quyền năng của Ngài (Mỗi ngày một tin vui).

5. Chúa Giê-su là gương mẫu của vâng phục. Suốt 30 năm ẩn dật tại Na-da-rét Ngài đả vâng phục cha mẹ, tuân theo các lề luật của Mai-sen. Tin mừng hôm nay ghi lại việc Ngài đóng thuế cho Đền thờ, đây là một điển hình của rất nhiều cử chỉ vâng phục mà Chúa Giê-su đã thể hiện trong suốt cuộc đời trần thế của Ngài.

Vâng phục là nói lên tính cách bất toàn và giới hạn của thân phận con người. Đã làm người, Chúa Giê-su đã không đi ra ngoài những quy luật ấy của thân phận con người, nhưng chính vì vâng phục mà Ngài đã trọn kiếp con người. Ngài là một mẫu người hoàn hảo. Hoàn hảo không phải vì không có giới hạn trong kiếp người mà chính là vì đã vâng phục. Thánh Phao-lô đã khẳng định rằng: “Chính vì Ngài đã vâng phục mà Thiên Chúa đã siêu tôn Ngài và tặng ban cho Ngài danh hiệu, vượt trên muôn ngàn danh hiệu”.

6. Thánh Mát-thêu viết Tin Mừng trong giai đoạn Do-thái giáo đã khai trừ các Kitô hữu. Cho nên lẽ ra họ không còn bổn phận đóng góp cho Đền thờ Giê-ru-sa-lem nữa. Thế mà, “để khỏi làm cớ vấp phạm” (làm dịp cho người Do-thái kết án là tại Ki-tô hữu bỏ bổn phận trước), họ vẫn chu toàn bổn phận nộp thuế cho Đền thờ. Có những việc tôi không bị buộc làm, nhưng “để khỏi gây cớ vấp phạm” và vì bác ái, tôi vẫn nên làm.

7Truyện: Phải tránh gương xấu

Một cha sở kia ở miền núi, mỗi ngày trước khi lên giường ngủ, ngài thường quỳ xuống quay mặt về hướng nghĩa địa gần nhà cầu nguyện cho những người ở đó. Ngài cầu nguyện thật sốt sắng. Một đêm kia, ngài nghe thấy có tiếng chân người và tiếng đá rơi. Ngài nhìn kỹ thì thấy bóng một người đang trèo lên thành nghĩa địa và đi giữa những nấm mồ. Một kẻ trộm chăng? Một tên điên chăng? Qua đêm thứ tư, ngài núp sau một gốc cây, ngài thấy rõ có một người lạ mặt đến quì trước ngôi mộ và khóc than thảm thiết: “Cha ơi, cha có tha cho con không? Cha nói đi! Cha nói đi”.

Cha nhìn kỹ và nhận ra đó là một người bổn đạo trong họ. Người này đã ngỗ nghịch làm cho người cha phiền muộn quá đến nỗi chết đi. Ngài rón rén đến gần, đặt tay lên vai người đó và nói:

– Ô con, con còn bị cắn rứt không thể nào ngủ được sao?

Người bổn đạo khiếp sợ quá, nhưng khi nhận ra tiếng cha sở thì định thần lại nói:

– Thưa cha, con không được bằng an chút nào cả. Hình ảnh cha con đang tức giận luôn theo dõi con.        

– Con biết con đã xử tệ với cha con, con cái của con cũng xử tệ với con như vậy. Ngày mai, con hãy đem con cái đến đây và xin chúng đừng bắt chước gương xấu của con đã làm nữa.

10 năm sau, người bổn đạo đó chết và được chôn cất trong nghĩa địa ấy. Trong khi cha sở đang làm phép mộ, con cái ông ta lên tiếng nhạo báng và chửi rủa.

Cha sở buồn rầu thốt lên một lời:

– Ôi các bạn trẻ, đừng bao giờ quên chuyện này (Trích “Phúc)”.

Thánh Laurensô, phó tế, tử đạo

Laurensô

Ga 12,24-26

BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
Thánh Laurensô, phó tế, tử đạo

Ca nhập lễ

Đây là thánh Laurensô, người đã hiến thân phục vụ Hội thánh, vì thế người đáng được ơn tử đạo, để hân hoan tiến lên gặp Chúa Giêsu Kitô.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Thiên Chúa toàn năng chính vì được tình yêu Chúa nung nấu, thánh phó tế Lô-ren-xô đã trung thành phục vụ và đạt tới phúc tử đạo vinh quang. Xin cho dân Chúa biết thực hành những điều người dạy và noi gương người mà yêu mến Chúa và anh em. Chúng con cầu xin…

Bài Ðọc I: 2 Cr 9, 6-10

“Thiên Chúa yêu thương kẻ cho cách vui lòng”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, ai gieo ít thì gặt ít; ai gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người hãy cho theo như lòng đã định, không phải cách buồn rầu, hoặc vì miễn cưỡng: Thiên Chúa yêu thương kẻ cho cách vui lòng. Thiên Chúa có quyền cho anh em được dư tràn mọi ân phúc: để anh em vừa luôn luôn sung túc mọi mặt, vừa còn được dư dật để làm các thứ việc phúc đức, như đã chép rằng: “Người đã rộng tay bố thí cho kẻ nghèo khó, đức công chính của Người sẽ tồn tại muôn đời”. Ðấng đã cung cấp hạt giống cho kẻ gieo và bánh để nuôi mình, thì cũng sẽ cung cấp cho anh em hạt giống dư đầy, và sẽ làm phát triển hoa quả sự công chính của anh em.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 111, 1-2. 5-6. 7-8. 9

Ðáp: Phúc đức cho người biết xót thương và cho vay 

Xướng: Phúc đức thay người tôn sợ Chúa, người hết lòng hâm mộ luật pháp của Ngài. Con cháu người sẽ hùng cường trong đất nước: thiên hạ sẽ chúc phúc cho dòng dõi hiền nhân. 

Xướng: Phúc đức cho người biết xót thương và cho vay, biết quản lý tài sản mình theo đức công bình. Cho tới đời đời người sẽ không nao núng: người hiền đức sẽ được ghi nhớ muôn đời.

Xướng: Người không kinh hãi vì nghe tin buồn thảm, lòng người vững vàng cậy trông vào Chúa. Lòng người kiên nghị, người không kinh hãi, cho tới khi nhìn thấy kẻ thù phải hổ ngươi. 

Xướng: Người ban phát và bố thí cho những kẻ nghèo, lòng quảng đại của người muôn đời còn mãi; sừng người được ngẩng lên trong vinh quang. 

Alleluia: Ga 8, 12

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ai theo Ta sẽ không đi trong tối tăm, nhưng sẽ có ánh sáng ban sự sống”. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 12, 24-26

“Ai phụng sự Ta thì Cha Ta sẽ tôn vinh nó”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thật, Ta nói thật với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó”.

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Thiên Chúa nhân từ xin chấp nhận của lễ chúng con vui mừng dâng lên Chúa trong ngày lễ kính thánh Lô-ren-xô. Xin cho của lễ này giúp chúng con đạt tới ơn cứu độ. Chúng con cầu xin…

Ca hiệp lễ

Chúa phán: Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Chúa, trong ngày kính thánh Lô-ren-xô, Chúa đã dùng mầu nhiệm thánh lễ nuôi dưỡng chúng con. Xin cho mầu nhiệm này giúp chúng con ngày càng thấm nhuần ơn cứu độ. Chúng con cầu xin…

Suy niệm

Suy niệm của Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Ca nhập lễ, lễ thánh Laurensô viết rằng: “Đây là thánh Laurensô, Người đã hiến thân phục vụ Hội Thánh: vì thế Người được phúc tử đạo, để hân hoan tiến lên gặp Chúa Kitô“. Thánh Laurensô đã kiên cường phục vụ Giáo Hội, phục vụ dân Chúa bất chấp những gian nan, thử thách khó nguy, Ngài đã xứng đáng lãnh nhận triều thiên nước trời.

CON NGƯỜI KIÊN CƯỜNG:

Thánh Laurensô sinh ra trong một gia đình đạo đức: cha mẹ của Ngài là những người rất mực đạo hạnh. Ngài được cha mẹ hạ sinh tại miền Huescô, nước Tây Ban Nha. Vì cha mẹ Ngài rất sùng đạo, luôn ở trung tín với Thiên Chúa, với Hội Thánh và yêu thương mọi người, thánh nhân đã sớm được cha mẹ cho đi du học bên Roma và Ngài sống suốt cuộc đời tại đây. Thánh nhân học giỏi, chuyên cần và siêng năng đạo đức, trau dồi kiến thức, nên chẳng bao lâu tiếng tăm của Ngài đã vang dội khắp nơi. Đức Giáo Hoàng Sixtô liền triệu vời Ngài và đặt Ngài làm phó tế giúp việc cho tòa thánh. Thời Giáo Hội sơ khai, chức phó tế không quá 7 người và chỉ có chức đó mới được chọn làm Giáo Hoàng. Cuộc bách đạo lúc đó nổi lên, Giáo Hội gặp sóng gió lớn, các kẻ thù tìm cách bắt vị thủ lãnh Giáo Hội để làm cho đàn chiên tan tác. Thánh Laurensô luôn kiên cường đi thăm viếng các tín hữu nơi các hang toại đạo, giảng dậy và ban các bí tích. Thánh nhân có tấm lòng yêu thương các người nghèo nàn, nhất là những người ốm đau, bệnh tật. Thánh nhân bị bắt, bị tra tấn dã man, nhưng Ngài vẫn một mực trung thành với Thiên Chúa, với Giáo Hội, Ngài cảm nghiệm sâu xa lời Chúa “Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó”( Ga 12,26

THÁNH NHÂN LÃNH PHÚC THIÊN ĐÀNG:

Nhà vua đã tìm mọi cách để dụ dỗ thánh nhân bỏ đạo, nhưng thánh Laurensô đã một mực trung thành với Chúa và nhất quyết không bao giờ bỏ đạo. Vua căm phẫn vì không thuyết phục nổi thánh nhân, nên đã hạ lệnh cho lý hình nung đỏ giường sắt và đặt ngài trên đó. Thánh nhân đã vui cười chịu đựng và sau cùng đã ra đi về với Chúa trong bình an ngày 8 tháng 8 năm 258.

Lạy Thiên Chúa toàn năng, chính vì được tình yêu Chúa nung nấu, thánh phó tế Laurensô đã trung thành phục vụ và đạt tới phúc tử đạo vinh quang. Xin cho dân  Chúa biết thực hành những điều Người dậy và noi gương Người mà yêu mến Chúa và anh em (lời nguyện nhập lễ, lễ thánh Laurensô, phó tế, tử đạo).

 

Lịch sử – phụng vụ

Theo Depositio Martyrum trong lịch thánh Jérôme, thánh Lôrensô đã tử đạo tại Rôma, trên đường Tiburtina ngày 10 tháng 8 năm 258, bốn ngày sau các phó tế khác bị xử tử cùng với Đức giáo hoàng Sixte II, lễ kính ngày 7 tháng 8 (xem Cyprien, Ep 80). Từ thế kỷ thứ IV, người ta đã mừng lễ kính Ngài với một đêm canh thức trọng thể và từ Roma, việc tôn kính Ngài đã lan khắp Giáo hội rất sớm. Các thánh Ambroise ở Milan, Augustin ở Châu Phi và Maxime ở Turin đều có lưu lại những bài giảng về lễ kính thánh nhân. Và sau thánh Ambroise, thánh Prudence cũng kể lại cuộc tử đạo của thánh nhân (công vụ của Polychrone và các bạn, khoảng năm 550). Mặc dầu nhiều chi tiết trong cuộc khổ nạn đó mang tính huyền thoại, nhưng lại là nguồn gốc cho các điệp ca trong thần vụ. Thánh Ambroise khi kể lại cuộc tử nạn đó một thế kỷ sau nói rằng thánh Laurent bị thiêu trên một giàn sắt. Xác Ngài được an táng trên đường Tiburtina, nửa thế kỷ sau, hoàng đế Constantin cho xây một thánh đưòng trên mộ Ngài: Đây chính là đại giáo đường thánh Laurent ngoại thành, một trong bảy nhà thờ lớn ở Roma, và là nhà thờ chính trong tám nhà thờ của thành phố Rôma dâng kính thánh nhân.

Thông điệp và tính thời sự

Các lời nguyện thánh lễ cũng như các bản văn khác trong phụng vụ Giờ kinh tô điểm hình ảnh phó tế Lôrensô, vị tử đạo nổi tiếng nhất của Giáo hội Rôma.

Lời nguyện trong ngày nhắc lại lòng bác ái nồng nhiệt của vị thánh phó tế luôn trung thành với việc phục vụ đến nổi được vinh quang tử đạo, như lời thánh Augustin đã mô tả rất xác đáng: “Anh em biết đấy, trong Giáo hội ở Rôma, Ngài thi hành chức năng phó tế. Chính tại đây Ngài trình bày về Máu thánh Đức Kitô, và chính tại đây Ngài đổ Máu mình vì thánh danh Đức Kitô” (phụng vụ bài đọc: bài giảng của thánh Augustin)

Chuyện về các hành vi trong cuộc khổ nạn của thánh Laurent kể rằng thánh nhân bị bắt vì không tuân luật thuế quan buộc nộp các tài sản Giáo hội cho chính quyền hoàng đế. Sau khi xin khất lại, Ngài tập hợp những người nghèo khó, ốm đau lại và hai ngày sau, Ngài đưa họ đến trước mặt quan quyền và thưa: “Đây là tài sản của Giáo hội!”. Thánh nhân liền bị bắt và tra khảo nhiều lần. Ngài đã trả lời các lý hình: “Tôi tôn thờ Thiên Chúa của tôi, tôi chỉ phụng sự một mình Chúa, nên tôi đâu sợ cái tra khảo của các ông”. Bị đặt trên một vỉ sắt dưới để than cháy, Ngài còn quay lại phía lý hình, đùa: “Anh trở tôi được rồi đấy, bên này chín rồi”. Đức giáo hoàng Damase cho khắc trên mộ ngài: “đòn roi, lý hình, lửa thiêu, hình khổ, xích xiềng, tất cả điều thua đức tin của Lôrensô”.

Niềm tin và lòng bác ái của thánh Laurent cũng như đức can đảm anh hùng của Ngài qua nhiều thế kỷ là nguồn cảm hứng cho lời cầu nguyện của Giáo hội, lòng đạo đức của giáo dân, rất nhiều tranh ảnh, thậm chí cả kiến trúc … quả thế, Philippe II, để thực hiện lời hứa với thánh Lôrensô, đã xây Escorial trong tỉnh Madrid, theo dạng thiết kế một giàn sắt nhắc nhớ dụng cụ tra tấn thánh phó tế Lôrensô xưa. Còn thánh Bênado thế kỷ XII thì dâng tu viện Thoronet vùng Var để kính thánh nhân. Thánh Lôrensô được nhắc tới trong lời nguyện Thánh Thể và có tên trong kinh cầu các thánh.

Enzo Lodi




DẤU ẤN
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

“Hãy ra biển thả câu!”.

Năm 1884, một sinh viên qua đời; sau đám tang, cha mẹ anh quyết định làm một điều gì đó để có một dấu ấn về anh. Họ đến gặp Eliot, hiệu trưởng Harvard. Eliot hời hợt, “Có lẽ hai người nghĩ đến một học bổng?”; “Một thứ gì đó quan trọng hơn!”. Eliot không buồn nghe. Họ rời đi, đến một trường khác và xây một ‘đài tưởng niệm’ trị giá 26 triệu đô - Đại học Stanford Junior. Ngày nay, nó được biết nhiều hơn với cái tên Stanford!

Kính thưa Anh Chị em,

Eliot đã đánh mất một cơ hội lớn, một ‘dấu ấn’ của hai con người quảng đại muốn ghi lại! ‘Dấu ấn’ cũng là một trong những chủ đề của Lời Chúa hôm nay. Phêrô vâng lời Thầy “ra biển thả câu”, một ‘dấu ấn nhỏ’ chuyên chở một ‘thông điệp lớn!’.

Biết rằng, sau lần tiên báo thứ nhất về cuộc khổ nạn của mình, các môn đệ xao xuyến, Chúa Giêsu đã cho họ chứng kiến cuộc biến hình trên núi - một ký ức lớn. Hôm nay,  Ngài lại tiên báo về những ngày đen tối sắp tới, Ngài muốn Phêrô có thêm một ký ức khác - dĩ nhiên, nhỏ hơn - ra biển thả câu, lấy đồng tiền trong miệng con cá đầu tiên câu được để nộp thuế cho Thầy và trò; và đã xảy ra như vậy! Vậy mà đây là một trải nghiệm sẽ biến đổi Phêrô tận căn! “Những trải nghiệm bé nhỏ với Thiên Chúa có thể trở thành mỏ neo cho cả đời!” - Elisabeth Elliot.

Có vô vàn cách để Chúa Giêsu có một đồng tiền, nhưng Ngài muốn Phêrô lui về nghề cũ để bắt cá trong một trạng thái rối bời chưa từng có; để từ đó, ông có thêm một ký ức về Thầy. Chính sự kỳ diệu của ‘dấu ấn’ nhỏ này sẽ biến đổi Phêrô hoàn toàn vốn sẽ ‘trang bị’ tinh thần cho cuộc khổ nạn không tránh khỏi của Thầy và trò. Ân sủng của phép lạ cá nhân này sẽ giúp Phêrô vượt qua tất cả. Rồi đây, Phêrô sẽ quả quyết, “Chúng tôi đã được chứng kiến nhãn tiền sự uy nghi của Ngài!”. “Ân sủng thường ẩn mình trong những chi tiết tưởng chừng vụn vặt!” - Brennan Manning.

Môsê cũng gợi lại cho dân những ‘dấu ấn’ kỳ diệu của Thiên Chúa, “Đấng đã làm cho anh em những điều lớn lao và khủng khiếp mà chính mắt anh em đã thấy đó!” - bài đọc một. Ông kêu gọi dân hãy phụng sự, yêu mến Ngài, đừng lãng quên những việc Ngài làm; để từ đó, có thể ca khen, “Giêrusalem hỡi, nào tôn vinh Chúa!” - Thánh Vịnh đáp ca. “Người mất khả năng nhớ ơn sẽ mất cả niềm vui ca ngợi!” - A.W. Tozer.

Kính thưa Anh Chị em,

“Hãy ra biển thả câu!”. Phêrô đã vâng lời làm theo, một công việc xem ra quá nhỏ; ấy thế, qua đó, ông đã có một xác tín lớn - tin tưởng tuyệt đối vào Thầy. Phêrô không đánh mất cơ hội nên đọc được ‘thông điệp lớn’ từ một ‘dấu ấn nhỏ’. “Cơ hội đến như những hạt giống; chỉ ai cúi xuống nhặt mới thấy chúng lớn lên thành cây!” - Henri Nouwen. Trong cuộc sống, bao lần chúng ta bỏ lỡ cơ hội vốn cũng có thể ghi đậm một ký ức vốn có thể thay đổi lối nhìn và cách sống của mình. Với con mắt đức tin, chúng ta sẽ đọc ra những hành động nhỏ bé của Thiên Chúa luôn chuyên chở những thông điệp lớn!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, mở mắt con trước những phép lạ bé nhỏ, nơi Ngài gieo hạt đổi thay đời con!”, Amen.

PowerPoint-t2-t19-TN

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây