TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật XXIV Thường Niên -Năm A

“Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy”. (Mt 18, 21-35)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN 24 THƯỜNG NIÊN

Thứ sáu - 11/09/2026 14:15 |   11
Tụi tôi thổi sáo cho các anh mà các anh không nhảy múa; tụi tôi hát bài đưa đám mà các anh không khóc than.” (Lc 7,31-32)

16/09/2026
THỨ TƯ TUẦN 24 THƯỜNG NIÊN
Thánh Cornêliô và Cyprianô tử đạo

t4 t24 TN

Lc 7,31-35


ĐÂU CHỈ LÀ CHUYỆN TRẺ CON!
“Tôi phải ví thế hệ với ai? Họ giống ai? Họ giống lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi nhau mà nói: Tụi tôi thổi sáo cho các anh mà các anh không nhảy múa; tụi tôi hát bài đưa đám mà các anh không khóc than.” (Lc 7,31-32)

Suy niệm: Chỉ là chuyện trò chơi của đám trẻ nơi phố chợ thôi, nhưng nó lại phản ảnh được thói tật đã trở thành thâm căn cố đế nơi tâm thức con người ta. Đó là bệnh “đạo diễn”: muốn biến mọi người khác thành con rối dưới sự điều khiển của mình. Và còn tệ hại hơn, con người còn muốn “đạo diễn” cả Thiên Chúa nữa. Và khi sự việc không diễn ra như lòng họ mong muốn, những “nhà đạo diễn” tự xưng ấy qui kết rằng tại người khác, tại Thiên Chúa đã không diễn xuất theo đúng “kịch bản” của họ. Và đó cũng là lý do biện minh tại sao họ chưa ăn năn sám hối.

Mời Bạn: Có hai thái độ sống cơ bản: - thái độ của lũ trẻ con: muốn bắt ép cả Thiên Chúa phải làm theo ý muốn của chúng; - và thái độ của người con: sẵn sàng tìm kiếm và vâng phục ý muốn của Chúa Cha như Chúa Giê-su đã thực hiện. Bạn chọn thái độ nào?

Chia sẻ: Xem lại cách sống của bạn, hay nhóm của bạn. Xét xem bạn hay nhóm của bạn đang sống trong thái độ nào. Bạn hay nhóm của bạn hãy chọn một thái độ sống và thể hiện thái độ đó bằng một việc làm cụ thể.

Sống Lời Chúa: Mỗi khi bước vào một ngày mới, bạn hãy nói lên với Chúa quyết chọn cơ bản của mình: vâng phục ý Chúa Cha như một người con thảo.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Người Con đẹp lòng Chúa Cha mọi đàng, xin ở với con luôn mãi và giúp con trong mọi giây phút của cuộc sống đều biết thưa với Chúa Cha : “Xin cho ý Cha thể hiện, dưới đất cũng như trên trời”. Amen.

BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
Thứ tư tuần 24 THƯỜNG NIÊN

Ca nhập lễ

Lạy Chúa, xin ban bình an cho những ai trông cậy vào Chúa, xin cho các tiên tri của Chúa được trung trực; xin nhậm lời cầu nguyện của tôi tớ Chúa, và của Israel dân Chúa.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Chúa là Ðấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, xin nhìn đến chúng con và cho chúng con biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương. Chúng con cầu xin…

Bài Ðọc I: (Năm I) 1 Tm 3, 14-16

“Thật lớn lao thay mầu nhiệm của tình thương”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu.

Con thân mến, cha viết cho con những điều này, cha hy vọng ngày gần đây sẽ đến gặp con. Nhưng nếu cha còn trì hoãn, thì thư này giúp cho con biết phải cư xử thế nào trong nhà Thiên Chúa, là Hội thánh Thiên Chúa hằng sống, là cột trụ và nền tảng chân lý. Rõ thực lớn lao thay mầu nhiệm của tình thương, là mầu nhiệm đã được tỏ hiện trong xác thịt, minh chính trong Thánh Thần tỏ hiện cho Thiên Thần, rao giảng cho Dân Ngoại, kính tin trong thế gian, siêu thăng trong vinh hiển.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 110, 1-2. 3-4. 5-6

Ðáp: Vĩ đại thay công cuộc của Chúa (c. 2a).

Xướng: Tôi sẽ ca tụng Chúa hết lòng, trong nhóm hiền nhân và trong Công hội. Vĩ đại thay công cuộc của Chúa tôi, thực đáng cho những người mến yêu quan tâm học hỏi!

Xướng: Công cuộc của Chúa là sự hùng vĩ oai nghiêm, và đức công minh của Người muôn đời tồn tại. Chúa đã làm những điều lạ lùng đáng nhớ, Người thực là Ðấng nhân hậu từ bi.

Xướng: Chúa đã ban lương thực cho những ai tôn sợ Người, cho tới muôn đời Người vẫn nhớ lời minh ước. Chúa tỏ cho dân Người thấy công cuộc quyền năng của Người, hầu ban cho họ được phần sản nghiệp của chư dân.

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 12, 31 – 13, 13

“Ðức tin, đức cậy, đức mến vẫn tồn tại, nhưng đức mến là trọng hơn cả”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, anh em hãy cầu mong những ơn cao trọng hơn. Và tôi chỉ bảo anh em một con đường hoàn hảo nhất. Nếu tôi nói được các tiếng của loài người và thiên thần, mà tôi không có bác ái, thì tôi chỉ là tiếng đồng la vang dội hoặc não bạt vang động. Và nếu tôi được nói tiên tri, thông biết mọi mầu nhiệm và mọi khoa học; nếu tôi có đầy lòng tin, đến nỗi chuyển dời được núi non, mà không có bác ái, thì tôi vẫn là không. Nếu tôi phân phát hết gia tài để nuôi kẻ nghèo khó, nếu tôi nộp mình để chịu thiêu đốt, mà tôi không có bác ái, thì không làm ích gì cho tôi.

Bác ái thì kiên tâm, nhân hậu. Bác ái không đố kỵ, không khoác lác, không kiêu hãnh, không ích kỷ, không nổi giận, không suy tưởng điều xấu, không vui mừng trước bất công, nhưng chia vui cùng chân lý. Bác ái tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, trông cậy tất cả, chịu đựng tất cả.

Bác ái không khi nào qua đi, ơn tiên tri sẽ bị huỷ diệt, ơn ngôn ngữ sẽ chấm dứt, ơn thông minh sẽ biến mất. Vì chưng chúng ta hiểu biết có giới hạn, chúng ta nói tiên tri có giới hạn, nhưng khi điều vẹn toàn đến, thì điều có giới hạn sẽ biến đi. Khi còn bé nhỏ, tôi nói như trẻ nhỏ, suy tưởng như trẻ nhỏ, lý luận như trẻ nhỏ; nhưng khi tôi đã trưởng thành, tôi loại bỏ những gì là trẻ nhỏ. Hiện giờ, chúng ta thấy mờ mịt qua tấm gương, nhưng lúc bấy giờ, diện đối diện. Hiện giờ, tôi biết có giới hạn, nhưng lúc bấy giờ, tôi sẽ biết như tôi được biết. Hiện giờ, đức tin, đức cậy, đức mến, tất cả ba đều tồn tại, nhưng trong ba nhân đức, đức mến là trọng hơn cả.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 32, 2-3. 4-5. 12 và 22

Ðáp: Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình (c. 12b).

Xướng: Hãy ngợi khen Chúa với cây đàn cầm, với đàn mười dây, hãy xướng ca mừng Chúa. Hãy ca mừng Người bài ca mới, hát mừng Người với tiếng râm ran.

Xướng: Vì lời Chúa là lời chân chính, bao việc Chúa làm đều đáng cậy tin. Chúa yêu chuộng điều công minh chính trực, địa cầu đầy ân sủng Chúa.

Xướng: Phúc thay quốc gia mà Chúa là Chúa tể, dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình. Lạy Chúa, xin đổ lòng từ bi xuống trên chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài.

Alleluia: Tv 147, 12a và 15a

Alleluia, alleluia! – Giêrusalem, hãy ngợi khen Chúa, Ðấng đã sai lời Người xuống cõi trần ai. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 7, 31-35

“Chúng tôi đã thổi sáo mà các anh không nhảy múa, chúng tôi đã hát những điệu bi ai mà các anh không khóc”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Ta sẽ phải nói những người của thế hệ này giống ai đây? Họ giống ai? Họ giống như những đứa trẻ ngồi ngoài đường phố gọi và nói với nhau rằng:

“Chúng tôi đã thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa.

“Chúng tôi đã hát những điệu bi ai, mà các anh không khóc”.

Bởi vì khi Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ngươi bảo: “Người bị quỷ ám”. Khi Con Người đến có ăn có uống, thì các ngươi lại nói: “Kìa con người mê ăn tham uống, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi”. Nhưng sự khôn ngoan đã được minh chính bởi tất cả con cái mình”.

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa, xin nghe lời chúng con cầu nguyện và thương nhận những lễ vật này để hiến lễ mỗi người chúng con dâng mà tôn vinh Danh Thánh, giúp mọi người đạt tới ơn cứu độ. Chúng con cầu xin…

Ca hiệp lễ

Ôi Thiên Chúa, cao quý thay ân sủng của Ngài. Con người ta tìm nương tựa trong bóng cánh của Ngài.

Hoặc đọc:

Chén chúc tụng mà chúng ta cầm lên chúc tụng Chúa, là thông hiệp với máu Chúa Kitô, và tấm bánh mà chúng ta bẻ ra, là thông phần vào mình Chúa.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Chúa, xin làm cho sức mạnh của bí tích này tràn ngập chúng con cả hồn lẫn xác, để chúng con không còn sống theo những cảm nghĩ tự nhiên, nhưng luôn theo ơn Thánh Thần hướng dẫn. Chúng con cầu xin…

Suy niệm

sống không thành kiến
“Ông Gio-an Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo: ‘Ông ta bị quỷ ám’. Con Người đến, cũng ăn cũng uống, thì các ông lại bảo: ‘Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi’.”
(Lc 7,31-35)

Suy niệm: “Ở sao cho toại lòng người, ở rộng người cười, ở hẹp người chê…” Câu ca dao trào phúng của cha ông ta áp dụng rất đúng về thái độ xét đoán đầy thành kiến của người Do Thái đương thời với Chúa Giê-su. Nhiệm nhặt, khắc khổ như Gio-an Tẩy giả thì bị họ ‘dán nhãn’ là “bị quỷ ám”. Ngược lại, hoà đồng, dễ gần như Đức Giê-su thì bị ‘chụp mũ’ là phóng túng, “bè bạn với quân thu thuế và phường tội lỗi”. Nói chung, họ không muốn lắng nghe chân lý mà luôn tìm ra lý lẽ để biện minh. Chúa Giê-su dạy: Thay vì chỉ phê phán hay tìm cách làm vừa lòng mọi phê phán đầy thành kiến đó, hãy biết dựa vào đức khôn ngoan để phân định và dùng hành động để thực thi điều đó.

Mời Bạn: Thành kiến có thể được hiểu là ý kiến hay quan điểm bị đóng khung trong một phạm trù cố hữu nào đó, dù có góc nhìn và đánh giá tốt hay xấu hơn thực tại thì đều mang tính lệch lạc” (Nhân cách đời tu 3). Đây là lời nhắc nhở chúng ta đừng tìm cách làm vừa lòng những lối phê phán đầy thành kiến, nhưng hãy lắng nghe và nhận ra ý Chúa cho dù đến từ bất cứ ai và bằng bất cứ cách nào.

Sống Lời Chúa: Thường xuyên phân định sự việc dưới ánh sáng Lời Chúa để loại trừ mọi thành kiến phê phán kết án tha nhân.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con đừng vội vàng phê phán tha nhân theo thành kiến, nhưng giúp con biết nhận ra điều tốt đẹp tích cực nơi anh em, dù họ là ai, đến từ nơi nào. Amen.

 

ĐỨC GIÊ-SU PHÊ PHÁN VỀ THẾ HỆ CỦA NGƯỜI (Lc 7,31-35)
Lm Giuse Đinh Lập Liễm

1. Đức Giê-su phê phán sự cứng lòng và kiêu ngạo của người Do thái, đặc biệt các luật sĩ và biệt phái. Họ luôn tìm cách biện minh cho mình và trốn tránh sự thật. Ông Gio-an Tẩy Giả sống khắc khổ, họ bảo là quỷ ám. Còn Đức Giê-su sống giản dị, gần gũi, hòa đồng với dân, họ lại cho là một tay ăn nhậu, bê tha. Thế nhưng, sự hiện diện và yêu thương của Đức Giê-su càng chứng tỏ cho thấy họ thật ngoan cố và ác tâm. Nếu chúng ta cứng lòng không tin vào Đức Giê-su chúng ta cũng sẽ không nhận ra Người.

2. Đức Giê-su trách dân chúng thời đó, nhất là các biệt phái và luật sĩ thờ ơ lãnh đạm với Gio-an Tẩy Giả và đối với Ngài. Vì thế, Đức Giê-su dùng dụ ngôn lũ trẻ chơi ngoài đường phố để nói lên điều ấy. Cũng giống như ở Việt nam, trẻ em Do thái thường có những cuộc hát đối hơi khác Việt nam một chút. Các trẻ em thường chia làm hai phe: một bên xướng tiểu khúc hoặc vui hoặc buồn, còn bên kia họa lại điệu vui hay buồn với câu điệp khúc của những bài ca dao có sẵn. Nhưng nhiều khi gặp những kẻ nghịch ngợm, không cứ theo lệ quen, bên xướng, ca hát vui vẻ thì chúng lại phá đám bằng giọng bi ai, than khóc, hoặc ngược lại. Đôi khi có những đứa ương ngạnh đứng đấy mà không chịu làm theo. Thật là trống đánh xuôi kèn thổi ngược.

3. Đức Giê-su mượn hình ảnh nhóm trẻ chơi ngoài đường phố để nói lên thái độ trái nghịch của người Do-thái. Chấp nhận cuộc chơi, nhưng khi tiếng sáo thổi lên thì lại không nhảy múa; chấp nhận diễn kịch, nhưng khi bài hát đưa đám được cất lên thì lại không khóc theo. Những người Do-thái thời Đức Giê-su cũng có phản ứng  đối với Ngài không khác nào đám trẻ chơi ngoài đường phố này. Họ mong chờ Đấng Cứu Thế, Gio-an Tẩy Giả loan báo về Ngài, nhưng họ không chấp nhận nếp sống khổ hạnh của ông, họ bảo ông bị quỷ ám; Đức Giê-su khai mạc thời cứu thế bằng yêu thương, phục vụ, tha thứ, thì họ lại cho rằng Ngài là tên ăn nhậu, hòa nhập với phường thu thuế tội lỗi (Mỗi ngày 1 tin vui).

4. Thói thường, con người ta dễ lấy mình làm trung tâm và muốn áp đặt tư tưởng và hành động của mình lên người khác. Vì thế mà qua bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su dạy chúng ta đừng áp đặt người khác phải theo tư tưởng của mình.

Giống như bọn trẻ thổi sáo giả bộ đám cưới đòi người khác hát, ca bài đưa đám giả bộ buồn bắt người khác khóc theo… với một hoàn cảnh không thực tế. Trong ý thức hệ của người Do thái, họ vẽ ra trong tư tưởng của mình một lối sống kiểu biệt phái giả hình và đòi dân theo, họ quan niệm một thời kỳ cứu độ và một Đấng Mê-si-a giầu sang  chứ không khắc khổ kiểu Gio-an Tẩy Giả và làm bạn với bậc đế vương, chứ không phải hòa đồng chung bàn với người hèn kém. Từ đó họ không nhận ra được Đức Giê-su là Đấng Cứu Thế. Với ý thức hệ như thế, họ không những bị trói buộc trong tư tưởng thiển cận của họ, không nhận ra được dấu chỉ của thời đại, mà còn bắt người khác phải suy nghĩ và hành động như họ, kể cả Đức Giê-su (Hiền Lâm).

5. Lối sống của Gio-an Tẩy Giả và của Đức Giê-su thật khác nhau. Gio-an nhiệm nhặt, còn Đức Giê-su thông thoáng cởi mở. Buồn cười là cả hai đều bị người Do thái chỉ trích, do chính lối sống của mỗi vị. Vạch ra cái “buồn cười” ấy ở đây, Đức Giê-su không chỉ nhằm xác nhận một kinh nghiệm về nhân tình thế thái: Ở sao cho vừa lòng người, ở rộng người cười, ở hẹp người chê.Phải chăng Ngài còn hàm ý rằng không có một lối sống duy nhất tốt, mà có nhiều: mỗi người, theo ơn gọi của mình, sẽ đảm nhận một lối sống phù hợp với ơn gọi đó? Điều cốt yếu là cái động lực, cái hồn của lối sống mà mình đảm nhận (5 phút Lời Chúa).

6. Khi trò chơi Flappy Bird và tác giả của nó trở nên nổi tiếng, được giới truyền thông thế giới quan tâm, thì có hàng loạt ý kiến trái ngược như: “ăn may chứ có gì hay” hoặc “game ngớ ngẩn thế mà sao lắm kẻ thích”;

Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy những người Do-thái đã có thái độ ghen tị với Đức Giê-su. Họ không những từ chối sứ điệp Tin Mừng của Đức Giê-su, mà còn có những lời chê bai, nhận xét xấu xa về Ngài. Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta cũng dễ xét đoán và đánh giá người khác theo cái nhìn chủ quan của mình. Tệ hơn nữa, lắm khi vì đố kỵ trước những thành công của người khác mà chúng ta tìm mọi cách để bôi nhọ và làm suy giảm danh tiếng của họ.

7. TruyệnChủ quan, phiến diện.

Lúc 11 tuổi, đứa bé thường bảo rằng: “Cha mẹ của tôi rất vĩ đại. Không có gì mà cha mẹ tôi không biết. Không có gì mà họ không làm được”.

Lên 16 tuổi nó nói: “Cha mẹ tôi không vĩ đại như tôi tưởng, không phải cái gì họ cũng biết hoặc cũng có thể làm”.

Ba năm sau, nghĩa là khi lên 19 tuổi, học Đại học, nó phát biểu: “Cha mẹ tôi thường cho rằng họ đúng, kỳ thực, kiến thức của họ so với kiến thức của tôi thì thua kém xa”.

Sau khi lập gia đình, nó được 24 tuổi, tốt nghiệp Đại học, nó phát biểu: “Cha mẹ tôi không hiểu tuổi trẻ; thanh niên thì tiến bộ, còn họ lại bảo thủ”.

Năm 30 tuổi, có con cái, nó khám phá ra chân lý sau: “Ở nhiều sự việc, cha mẹ thường có lý”.

Đến lúc nó được 50 tuổi, khi cha mẹ nó đều đã qua đời, nó không cầm được lòng và tuyên bố: “Cha mẹ tôi đúng là những nhân vật tuyệt vời! Họ có đầu óc rất minh mẫn, xử sự rất hợp lý, hợp thời. Cha mẹ ơi, cha mẹ là các vị thần”!

LẤY CỦA CẢI GIÚP CÁC NGÀI
(THỨ SÁU TUẦN 24 TN NĂM LẺ)
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Sáu Tuần 24 Thường Niên, Năm Lẻ này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa là Đấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, xin Chúa nhìn đến chúng ta, và cho chúng ta biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương.

Cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương, trung thành giữ giao ước với Chúa, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, trích sách ngôn sứ Êdêkien: Giêrusalem, người vợ bất trung. Dùng lối văn phúng dụ của Hôsê, Êdêkien kể lại câu chuyện tình giữa Thiên Chúa với dân Người. Là người vợ bất trung, dân Chúa đã bị trừng phạt, rồi được thứ tha, nhưng chứng nào tật nấy. Thiên Chúa là người chồng bị xúc phạm, vẫn quảng đại thứ tha. Ơn thứ tha là một cái gì khủng khiếp, vượt xa mọi khái niệm công trạng, sẽ là hình phạt thiết thực nhất khiến người vợ bất trung phải hổ thẹn… Ta đã gọi ngươi về như gọi người phụ nữ bị bỏ rơi. Lúc bừng bừng lửa giận, Ta đã ngoảnh mặt chẳng nhìn ngươi, nhưng vì tình nghĩa keo sơn, Ta chạnh lòng thương xót. Đức Chúa, Đấng cứu chuộc ngươi phán như vậy. Ta sẽ nhớ lại giao ước Ta đã lập với ngươi thời ngươi còn thanh xuân, Ta sẽ thiết lập với ngươi một giao ước vĩnh cửu.

Cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương, chấp nhận chịu thử thách để được thanh luyện, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, trích bài giảng của thánh Autinh: Con hãy chuẩn bị tâm hồn để đón chịu thử thách… Vì Thiên Chúa đã thử luyện chúng tôi và giao phó Tin Mừng cho chúng tôi, thì chúng tôi cứ vậy mà rao giảng, không phải để làm vừa lòng người phàm, mà để làm đẹp lòng Thiên Chúa. Lời giảng của chúng tôi không sai lầm, không có dụng ý xấu, không nhằm lừa dối ai.

Cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương, không cậy dựa vào tiền của, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, trích thư thứ nhất của thánh Phaolô tông đồ gửi ông Timôthê: Phần anh, hỡi người của Thiên Chúa, hãy gắng trở nên người công chính. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 48 cho thấy: Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. Ngày vận hạn cớ chi phải sợ, lúc bọn gian manh theo sát bủa vây tôi? Chúng cậy vào của cải, lại vênh vang bởi lắm bạc tiền.

Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn. Trong bài Tin Mừng, thánh Luca tường thuật: Các bà cùng đi với Đức Giêsu và Nhóm Mười Hai, đã lấy của cải mình mà giúp đỡ các ngài. Nước Trời dành cho những kẻ bé mọn, không cậy vào sức mình, của cải của mình; những người phụ nữ đi theo Đức Giêsu là những người bé mọn, họ dùng tiền của để phục vụ cho Nước Trời. Kẻ phát tài, hoặc cửa nhà phong lưu, khi chết, đâu mang được gì, kiếp vinh hoa chẳng theo xuống mộ phần. Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, bởi vì, những kẻ muốn làm giàu, thì sa chước cám dỗ, sa vào cạm bẫy và nhiều ước muốn ngu xuẩn độc hại; đó là những thứ làm cho con người chìm đắm trong cảnh hủy diệt tiêu vong. Thật thế, cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc, vì buông theo lòng ham muốn đó, nhiều người đã lạc xa đức tin và chuốc lấy bao nỗi đớn đau xâu xé. Nếu muốn dấn thân phụng sự Chúa, thì, chúng ta hãy chuẩn bị tâm hồn để đón nhận thử thách. Quả vậy, nếu dám chịu thử thách, thì, người yếu sẽ nên mạnh, kẻ ốm sẽ thành khoẻ; nhờ đó, chúng ta không còn mơ ước lợi lộc trần gian này nữa. Thật thế, ta mơ ước những lợi lộc trần gian, thì, chính những mối lợi ấy sẽ làm cho ta ra hư hỏng. Chúa là Đấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, ước gì chúng ta biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương. Ước gì được như thế!

 

Ngày 17/9: Thánh Em-ma-nu-el Nguyễn Văn Triệu – Linh mục (1756-1798)

Chú lính cận vệ

Cha Em-ma-nu-el Nguyễn Văn Triệu sinh năm 1756 ở Phủ Cam (Huế) trong một gia đình quan lại. Thân phụ làm quan ở triều Nguyễn, bị chết trong trận chiến với nhà Tây Sơn. Là con quan có công với Nhà nước, cậu Triệu được ở trong đội lính cận vệ nhà vua; khi chiến đấu cậu tỏ ra rất anh dũng. Năm 1775 chúa Nguyễn thua trận chạy trốn vào Đồng Nai. Cậu Triệu ở lại Huế giúp việc một quan người Bắc lúc ấy đang cai trị mấy tỉnh phía bắc miền Trung.

 

Hoạt động tông đồ trên đất Bắc

Khi nhà Tây Sơn truyền cho mọi người gốc miền Bắc phải trở về nguyên quán, cậu Triệu cũng theo họ ra Bắc và ở đây Chúa đang đợi chờ cậu, cuộc đời cậu sắp bước sang một khúc ngoặt mới. Cậu gặp một Cha thừa sai, được Cha giảng giải về đạo, cậu phục lẽ, chịu phép rửa tội. Cậu cảm thấy tiếng Chúa thôi thúc muốn cậu tiến lên hơn nữa, cậu đã hiến dâng cuộc đời cho Chúa và Giáo Hội. Bỏ nghề binh đao, cậu xung vào đội tiền phong của Chúa Ki-tô để mở nước Chúa. Cậu được một Cha thừa sai dẫn dắt. Về sau, cậu ở với các Cha dòng Thánh Đa-minh (Tây-ban-nha) và được Đức Cha địa phận Đông Đàng Ngoài truyền chức linh mục cho, rồi Cha Triệu hoạt động tông đồ ở địa phận này. Trong vòng năm, sáu năm, cha tận tụy chăm chỉ giảng dạy khuyên bảo con chiên, được các đấng bề trên khen ngợi.

Nghe tin mẹ già đau yếu, nghèo khó không có nhà ở. Cha xin phép Đức Cha về Phú Xuân – Huế thăm mẹ. Ai ngờ chuyến đi này là chuyến đi lĩnh triều thiên tử đạo. Vừa về tới quê nhà, Cha lên chào Đức Cha La-ba-tét[1], Đức Cha phụ tá địa phận Đàng Trong và trình lên ngài thư giới thiệu của Đức Cha địa phận Đàng Ngoài để Cha được phép ở gia đình trong những thời gian cần giúp mẹ.

Cuộc tranh luận trong triều vua Cảnh Thịnh

Bấy giờ vua Cảnh Thịnh con vua Quang Trung đóng đô ở Huế. Trong triều có một quan tên là Lối vốn ghét người có đạo, nhất là các linh mục. Quan tâu với vua rằng: “Người Tây phương tài giỏi, thông thạo việc binh đao, trong nước lại có những người theo đạo Gia-tô làm hậu thuẫn, chúng chỉ chờ dịp tiện là xông vào cướp nước ta. Vậy xin đức vua ra chiếu chỉ truy nã lùng bắt các đạo trưởng Tây và đạo trưởng Nam để diệt ngay mối nguy cơ đe dọa Nhà nước”.

Trong triều cũng có quan Hồ Cung Diệu là người có đạo, quan này phụ trách việc đối ngoại, giao dịch với ngoại quốc. Quan lên tiếng bênh vực các linh mục, phản đối ý kiến của quan Lối. Quan tâu với vua rằng: “Đạo chúng tôi dạy vâng phục quyền bính, tôn kính tổ tiên, sao lại có thể nổi loạn chống lại nhà vua, chống lại tổ quốc, xin đừng nghe ý kiến ấy, sợ rằng trong nước sẽ mất trật tự”.

Nhưng cuối cùng sự dữ đã thắng, vua Cảnh Thịnh nghe theo lời tố cáo gian dối kia.

Bị bắt 

Ngày 7-8-1798, theo lệnh vua, các quan đem bốn đại đội thình lình đến bao vây bốn xứ đạo gần thành phố Huế. Khu vực này có hai ba cha đang ẩn. Được tin mật báo, các cha đã kịp trốn thoát, Cha Triệu vì mới đến còn bỡ ngỡ, không mấy người biết, Cha không kịp cải trang cũng không kịp trốn.

Bổ vây phường Thợ Đúc (Huế) xong, lính gặp một bà bán đồng nát không có đạo, lính hỏi bà rằng: “Ở đây có cụ đạo không?” Bà trả lời: “Có, cụ thường đi Phủ Cam và đến nhà dòng”. Quan quân vội vàng tiếp tục đi, theo hướng câu trả lời trên chỉ dẫn. Đến phường Thợ Đúc, lính bắt nhiều người có đạo và tra hỏi họ đạo trưởng trốn ở đâu. Chẳng may Cha Triệu ở trong số này. Bị bại lộ, Cha bị bắt và bị trói ngay. Bà mẹ Cha thấy con bị bắt thì khóc lóc thảm thiết, Cha cũng cảm động an ủi mẹ rằng: “Thiên Chúa dùng dịp này để con mẹ được vinh hiển, mẹ đừng cưỡng lại thánh ý Chúa, mẹ đừng khóc, mẹ phải theo thánh ý Chúa”.

Cha bị điệu về nhà giam Trấn Thủ Huế, lúc ấy có hai nữ tu đến tận tụy lo cho những người cùng bị bắt với Cha, nên lính canh đánh đập hai chị rất dã man.

Vị tướng can trường của Chúa Ki-tô

Khi ra trước công đường, quan án hỏi Cha: “Ông ở ngoài Bắc vào đây giảng đạo để dụ dỗ dân chúng theo đạo có phải không?” Cha Triệu đáp rằng: “Thưa quan lớn, tôi không phải là người Bắc, tôi là người miền Trung. Tôi sinh ở Phú Xuân – Huế, cụ thân sinh của tôi là ông Cai Luông đã làm quan giúp chúa Nguyễn. Cách đây 20 năm, trong kỳ đói kém, tôi phải bỏ quê hương ra Bắc sinh sống. Ở đây, tôi biết đạo và theo đạo, mấy năm sau tôi được chịu chức linh mục, đi giảng đạo. Xa quê hương đã lâu, tôi mới về thăm mẹ tôi đã già yếu lại ốm đau độ hai tháng nay.

Quan Án hỏi giọng mỉa mai rằng: “Ông có vợ con không? Ở đây hay ngoài Bắc?” Cha thưa lại: “Tôi không có vợ con, từ nhỏ tôi đã bỏ sự đời, quyết giữ mình trong sạch trọn đời”.

Quan truyền giam Cha vào ngục chật hẹp tối tăm, đóng gông rất nặng, nhưng sau quan sợ Cha chết trước khi xử, nên thay gông nhẹ hơn. Ba lần Cha bị tra tấn rất dữ dội, bị đánh 60 roi, ngày đêm mang xiềng xích, ngoài ra quân lính còn tìm mọi hình khổ để hành hạ Cha, chúng chửi rủa, xỉ vả Cha thậm tệ, Cha đang ăn cơm, chúng cướp giật cả thức ăn, có khi còn trộn những thứ nhơ bẩn vào. Dù thế Cha vẫn bình thản can trường như người lính giữ nơi xung yếu, bị tấn công dồn dập vẫn giữ vững vị trí của mình, khí giới của Cha là cầu nguyện và suy ngắm. Trong 40 ngày bị giam giữ, Cha được Cha Lộc đến thăm và giải tội cho một lần. Mẹ Cha cũng đến thăm Cha, ơn Chúa đã thay đổi tâm tình bà, bà không còn phàn nàn khóc lóc, trái lại bà an ủi khuyên Cha vui lòng chịu mọi sự khó vì Chúa.

Đến ngày 17-8, các quan kết án Cha bị voi dày, nhưng vì ý kiến bất đồng nên hoãn lại.

Đến ngày 17-9, Cha bị điệu ra tòa lần cuối cùng. Quan hỏi Cha: “Bây giờ ông nghĩ thế nào? Nếu ông bằng lòng không giảng đạo nữa, về nhà quê ông muốn làm gì tùy ý, tôi sẽ tâu vua tha chết cho ông”. Cha Triệu can đảm thưa lại rằng: “Cám ơn quan lớn, tôi là đạo trưởng, nhiệm vụ của tôi là giảng đạo thánh Chúa, tôi thà chết chẳng thà chối bỏ việc bổn phận của tôi”.

Cha vừa nói xong, quan làm án Cha phải trảm quyết ngay ngày hôm ấy.

Trên pháp trường Bãi Dâu – Huế

Khoảng 10 giờ sáng, Cha bị điệu ra pháp trường cùng sáu người trộm cướp. Các quan có ý làm nhục Cha, nhưng có ngờ đâu Cha lại vui mừng vì càng được nên giống Thày chí thánh.

Giáo dân biết tin lũ lượt đón đường từ biệt Cha. Còn Cha, Cha mạnh bạo bước đi hùng dũng như người lính tiến ra trận không phải như tội nhân tiến ra pháp trường. Một người lính đi trước Cha cầm bản án ghi rằng: “Để cho mọi người được biết: Tên Triệu nguyên quán ngoài Bắc, thuộc gia đình Nguyễn Văn Đang, làm nghề dạy Gia-tô tả đạo và dụ dỗ người ta theo đạo ấy, một thứ đạo rất đáng chê ghét, vì thế nó phải trảm quyết”.

Khi tới Bãi Dâu, Cha quỳ xuống cầu nguyện, quan đưa cho mỗi nạn nhân một quan tiền, đến lượt Cha Triệu, cha từ chối nói rằng: “Tôi không còn thiếu sự gì ở trần gian này nữa”. Quan Án nhấn mạnh: “Đây là đặc ân của Triều đình, không được phép khinh chê”. Nghe thế Cha nói rằng: “Nếu vậy tôi nhờ quan giữ số tiền này cho người nghèo”.

Khi đang nói chuyện, một tên lính lấy roi quật vào mặt Cha. Quan Án giận mắng nó rằng: “Chưa đến giờ xử, sao mày lại xử tệ với tội nhân như thế!”. Quan phạt tên lính ấy rồi quay sang nói với Cha Triệu: “Mời ông ngồi, khi tới giờ xử, tôi sẽ báo cho ông trước”. Cha Triệu ngồi xuống và tiếp tục cầu nguyện.

Một lúc, quan án bảo Cha: “Đã đến giờ”. Hiểu ý, Cha Triệu quỳ ngay lên, giơ đầu chịu chém. Đầu rơi, máu chảy lênh láng, giáo dân đổ xô vào thấm máu, nhổ cỏ, nạo đất.

Các quan tỏ lòng mến phục Cha, cho phép giáo dân lấy xác Cha đem về chôn cất.

Cha Em-ma-nu-el Nguyễn Văn Triệu được phúc tử đạo ngày 17-9-1798 thọ 42 tuổi.

Khi sự đạo được bằng yên, Đức Cha La-ba-tét đưa hài cốt Cha Triệu về táng trong nhà thờ họ Dương Sơn.

Đức Thánh Cha Lê-ô XIII đã phong chân phúc cho Cha ngày 27-5-1900.

Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II tôn phong Cha lên bậc hiển thánh ngày 19-6-1988.


[1] Labartette.

Đức Hồng Y Giuse Maria Trịnh Văn Căn

NGÃ RẼ
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi phải ví người thế hệ này với ai?”.

“Hoang dã là một phần của khung cảnh đức tin, ở đó, mọi thứ đều thiết yếu! Trên đỉnh núi, tôi choáng ngợp trước sự hiện diện của Thiên Chúa; trong sa mạc, tôi choáng ngợp vì sự vắng mặt của Ngài. Cả hai nơi buộc tôi phải quỳ gối, tôn thờ, cảm tạ và hoán cải. Nơi này, tôi kinh ngạc tột cùng; nơi kia, tôi tuỳ thuộc hoàn toàn!” - Dave Dravecky.

Kính thưa Anh Chị em,

Trước Thiên Chúa, thái độ đúng đắn của con người là “quỳ gối, tôn thờ, cảm tạ và hoán cải!”. Hôm nay, Chúa Giêsu vạch ra sự kiêu hãnh của những người đương thời; cùng lúc, mở cho họ một ‘ngã rẽ’ phải chọn lựa: hoặc tiếp tục an thân hoặc khiêm tốn trước ơn cứu độ.

Chính sự kiêu hãnh ẩn tàng sau những suy nghĩ của họ về Gioan - “quỷ ám”; và về Chúa Giêsu - “ăn nhậu” khiến họ tuỳ tiện tạo ra một Chúa riêng vốn không lay chuyển họ khỏi những đặc lợi, đặc ân và đặc quyền. Có lẽ chúng ta cũng đang mắc phải rủi ro này. Bao lần chúng ta chỉ trích điều này điều kia, dù Giáo Hội nói như vậy hay đã nói như vậy, hoặc cả khi Giáo Hội nói ngược lại. Chúng ta lục lọi mọi kẽ hở và sai lỗi khi đề cập đến Giáo Hội và những chủ chăn của Giáo Hội. Tuy nhiên, trên thực tế, một cách vô thức, chúng ta chỉ biện minh cho sự lười biếng và thiếu ‘tham vọng hoán cải’ của mình - một ‘tham vọng’ đáng ao ước. “Khi chỉ trích Giáo Hội để né tránh việc đổi thay, chúng ta đang tôn thờ chính hình bóng của mình!” - Henri Nouwen.

Lời Chúa chạm thấu tâm hồn có khả năng hoán cải và biến đổi; nhưng trước tiên, chúng ta phải khiêm nhượng. Bởi lẽ, ân sủng chỉ có thể đọng lại ở những ‘vùng trũng khiêm hạ’. Vì thế, hãy xin Chúa đến gần bạn như đã đến với “những người thu thuế” và “các tội nhân!”. Khốn cho ai nghĩ rằng, tôi không cần thầy thuốc! Điều tồi tệ nhất đối với bất kỳ bệnh nhân nào là tin rằng mình khoẻ; bệnh sẽ nghiêm trọng hơn và không bao giờ có thể phục hồi. Bạn và tôi đều bị bệnh đến chết, chỉ Chúa Kitô mới có thể cứu, dù bạn nhận ra điều đó hay không. Đó chính là ‘ngã rẽ’ của đời sống thiêng liêng: khiêm nhường đón nhận hay kiêu hãnh khước từ. “Hãy quỳ gối tôn thờ, cảm tạ và hoán cải” trước Đấng Cứu Độ; hãy chào đón Ngài như vậy! “Ân sủng chỉ đọng lại trong những trái tim đủ thấp để cưu mang nó!” - Richard Rohr.

Kính thưa Anh Chị em,

Ở mỗi khoảnh khắc của đời sống, Chúa vẫn nhẹ nhàng đặt chúng ta trước một ‘ngã rẽ’: bước theo Ngài hay quay lưng lại. Không ồn ào, không ép buộc, chỉ một tiếng gọi âm thầm chờ đợi. Chọn lựa ấy diễn ra ngay trong những điều nhỏ nhặt bình thường nhất - một lời xin lỗi, một hành động sẻ chia, một phút quỳ gối cầu nguyện. Hãy để ân sủng chảy vào vùng trũng khiêm hạ của tâm hồn, và chúng ta sẽ nhận ra rằng, đường của Chúa luôn rộng mở cho ai dám bước xuống để được nâng lên. “Khiêm nhường là can đảm đi con đường thấp để trời cao nâng bạn lên cao hơn!” - Brennan Manning.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin hoá mọi chần chừ của con thành tiếng ‘xin vâng’, để mỗi ‘ngã rẽ’ đời con trở nên điểm hẹn của tình yêu bất tận!”, Amen.

 

BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
Thánh Cornêliô, giáo hoàng và Cyprianô, giám mục, tử đạo

Ca nhập lễ

Vị thánh này đã chiến đấu đến chết vì lề luật Chúa, và không sợ hãi lời đe dọa của những kẻ gian ác, vì người đã được xây dựng trên tảng đá vững chắc.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Chúa, Chúa đã ban cho dân Chúa hai vị mục tử nhiệt thành và cũng là những chứng nhân bất khuất là thánh Co-nê-li-ô và thánh Síp-ri-a-nô. Xin nhận lời hai thánh chuyển cầu, cho chúng con can trường giữ vững đức tin và không ngừng hoạt động cho Giáo Hội được hiệp nhất. Chúng con cầu xin…

Bài đọc

Phụng vụ Lời Chúa (Theo ngày trong tuần)

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa, xin chấp nhận của lễ chúng con dâng tiến, để kính nhớ ngày các chứng nhân của Chúa chịu tử hình. Chính của lễ này, xưa đã làm cho các thánh Co-nê-li-ô, và Síp-ri-a-nô nên can trường trong cơn bách hại, nay xin cũng làm cho chúng con vững lòng bền chí những khi gặp thử thách gian nan. Chúng con cầu xin…

Ca hiệp lễ

Chúa phán: Nếu ai muốn theo Thầy, thì hãy từ bỏ mình đi, và vác thập giá mình mà theo Thầy.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Chúa, Chúa vừa cho chúng con tham dự bí tích Thánh Thể. Xin cũng ban cho chúng con biết noi gương hai thánh Co-nê-li-ô và Síp-ri-a-nô mà nên mạnh mẽ nhờ sức mạnh của Thần Khí để làm chứng cho chân lý Tin Mừng. Chúng con cầu xin…

Suy niệm

Ghi nhận lịch sử – phụng vụ

Lễ kính các thánh Corneille và thánh Cyprien được Giáo hội Roma cử hành từ thế kỷ IV, kỷ niệm việc tử đạo của thánh Cyprien bị xử trảm ở Carthage năm 258. Lễ được cử hành nơi hầm mộ thánh Corneille ở hang toại đạo Calixte. Nhưng khi lễ kính Thánh giá được đưa vào phương Tây ngày 14 tháng 9, lễ hai thánh Corneille và Cyprien chuyển xuống ngày 26 cùng tháng. Thánh Corneille chết trong khi bị lưu đày trước cuộc tử đạo thánh Cyprien mấy năm sau cũng được nhắc tới chung với thánh giám mục Carthage trong lễ qui Roma để ghi nhớ tình bạn giữa hai vị.

Thánh Corneille người Roma lên thay thế Đức giáo hoàng Fabien năm 251 sau một năm tòa giám mục Roma trống ngôi do cuộc bách hại của hoàng đế Decius, mà theo lời thánh Cyprien, là người “thà thấy một đối thủ nổi lên chống đối mình còn hơn thấy một giám mục của Chúa ở Roma”. Lên ngôi giáo hoàng, Đức Corneille đụng đầu với vấn đề quan trọng là hoà giải các Lapsi, tức là những Kitô hữu trong lúc cấm cách đã chẳng may chối đạo. Đức giáo hoàng muốn có thái độ khoan dung, thứ tha và tái nhập họ, nhưng một linh mục người Roma tên là Novatien tự xưng giám mục đối kháng, tố cáo Ngài là chiếu cố. Thái độ nghiêm khắc của Novatien bị Đức giáo hoàng kế án, trở thành nguồn gốc của giáo hội ly giáo Novatien có mặt tại Roma xứ Gaule, Tây Ban Nha, và mãi tới thế kỷ VII mới tan rã.

Trong cuộc chiến chống lại ly giáo Novatien, Đức giáo hoàng Corneille được sự hỗ trợ của Đức giám mục Cyprien ở Carthage, vì Đức giám mục Cyprien cũng vấp phải những khó khăn tương tự, do nhóm ly giáo nghiêm khắc Félicissime và Novatien. Thời Gallus bắt đầu bách hại đạo (251-253), Đức giáo hoàng Corneille bị đày đi Centumcoellae (phía Bắc Roma), ít lâu sau Ngài qua đời. Sau này thánh Cyprien nêu tên Ngài là tử đạo. Hài cốt Ngài vẫn được tôn kính nơi mộ Ngài trong hang toại đạo Calixte ở Roma.

Thascius Caecilius Cyprianus sinh đầu thế kỷ III ở Carthage, tại đây Ngài trở thành một nhà tu từ nổi tiếng. Do ảnh hưởng của linh mục Caecilius, Cyprien trở lại đạo vào khoảng hai mươi lăm tuổi, được rửa tội tháng 6 năm 245 hoặc 246. Ngài kể lại cuộc cải giáo của mình trong cuốn tiểu luận Gửi Donatus (246). Năm 249, Cyprien được chọn làm giám mục Carthage nhưng cuộc bách hại của Decius (cuối 249) buộc Ngài phải rời thành phố. Ngài viết nhiều thư nâng đỡ các Giáo hội bị bắt bớ. Trở về Carthage năm 251, Ngài cũng đụng đầu với vấn đề Lapsi như Đức giáo hoàng Corneille ở Roma bởi vì có nhiều giáo hữu đã chối đạo trong thời kỳ cấm cách. Hoàn toàn đồng ý với Đức giáo hoàng, Ngài chọn biện pháp nhân từ, vừa chống lại chủ trương quá rộng của một số người xưng đạo, vừa chống thái độ quá nghiêm khắc của một số người khác tập trung chung quanh Félicissime. Ông này bị kết án và bị vạ tuyệt thông do công đồng Carthage năm 251 mặc dầu các giám mục chống đối đã từng truyền chức linh mục, thậm chí cả chức giám mục cho Cyprien.

Nhiều thử thách khác nhanh chóng ập xuống Giáo hội châu Phi: Những cuộc tấn công đốt phá bắt giáo dân làm con tin, trận dịch hạch bị đổ tội cho các Kitô hữu là nguyên nhân. Thánh giám mục Carthage đã mở một cuộc lạc quyên để chuộc các tù binh và tổ chức những cuộc cứu trợ bất kể tôn giáo.

Từ năm 255, đối với thánh Cyprien và các giám mục châu Phi đã nãy sinh vấn đề thành sự của phép rửa do người lạc giáo cử hành. Đức giám mục Carthage và các giám mục châu Phi cho rằng thánh tẩy do người lạc giáo cử hành thì bất thành, ngược lại, Đức thánh giáo hoàng Etienne theo truyền thống Roma, công nhận việc đó. Tranh cãi giữa hai bên suýt đưa tới đổ bể, nhưng cái chết của Đức giáo hoàng Etienne vào năm 257 và cuộc tử đạo của thánh Cyprien năm 258 đã chấm dứt cuộc tranh luận suýt gây tác hại lớn.

Thông điệp và tính thời sự

Lời nguyện trong ngày mừng đồng thời thánh Corneille và thánh Cyprien vừa là những chủ chăn tuyệt vời, vừa là những tử đạo anh hùng. Lời nguyện nhắc chúng ta cầu xin ơn biết “ân cần làm việc cho sự đoàn kết trong Giáo hội”. Bức thư thánh Cyprien gửi đến Đức giáo hoàng Corneille, được Phụng vụ giờ kinh ghi lại, có những dòng sau đây: “Chúng ta chỉ là một Giáo hội, tinh thần chúng ta hợp nhất, sự hợp nhất của chúng ta không thể phân rẽ; giám mục nào lại không vui trước vinh dự một giám mục khác như thể đó là vinh dự của riêng mình”. Theo giáo lý thánh Cyprien về sự hợp nhất của Giáo hội, chính giám mục là trung tâm của sự hiệp nhất đó. Giám mục ở trong Giáo hội và Giáo hội ở trong Giám mục; kẻ nào không cùng với giám mục, không ở trong Giáo hội. Sự hợp nhất ấy được biểu đạt và thực hiện trong Thánh thể. Sự thông hiệp của tất cả các giám mục về đức tin và hoà thuận, trong tình hiệp thông với Ngai tòa Roma, làm nên tính hợp nhất của Giáo hội phổ quát (xem tiểu luận về sự hợp nhất Giáo hội công giáo). Roma, Giáo hội của Phêrô, là dấu hiệu sự hợp nhất của các giám mục với nhau. Tuy nhiên, cần nhận thức rằng giáo lý về Giáo hội của thánh Cyprien và về tính cách tối thượng của giám mục Roma không hoàn toàn mạch lạc và tỏ ra thiếu sót, nhưng đàng khác Ngài lại gọi Giáo hội Roma là Ecclesia principalis (Giáo hội chính) “từ đó phát xuất sự hợp nhất sacerdotale”; cần giữ hiệp thông với Giáo hội ấy, mặc nhiên công nhận Giáo hội ấy có quyền uy trên mọi Giáo hội và chạy đến với giáo hoàng khi cần thiết.

Lời nguyện trên lễ vật, lấy từ Sách lễ Paris năm 1738, cho ta xin ơn “vững bền trong nghịch cảnh” theo gương hai thánh Corneille và Cyprien đã can đảm trong khi bị bách hại. Thư số 57 của thánh Cyprien nhắc lại các phương tiện cần có trước khi “giao chiến”: “không ngừng chay tịnh, cảnh giác, cầu nguyện cùng với toàn dân. Bởi vì đó là những thứ khí giới trời ban để giúp ta đứng vững và can đảm trung kiên”.

Lời nguyện tạ lễ khuyên chúng ta trở nên mạnh mẽ nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần ngõ hầu làm chứng cho chân lý phúc âm.

Tháng 8 năm 257, khi Valérien tung ra một sắc chỉ bắt đạo mới, thánh Cyprien ban đầu bị đày đi Curubio, một thị trấn nhỏ ở Bắc Phi, nhưng chỉ một năm sau, được gọi về Carthage lại. Can đảm và sáng suốt, thánh nhân đã sẵn sàng cho cuộc tử đạo; Ngài viết: “Một giám mục thì nên xưng đạo tại nơi thành phố có Giáo hội mình, và để cho dân chúng của mình nhờ đến sự tuyên xưng ấy”. Biên bản phiên tòa xét xử và câu chuyện cuộc hành quyết Ngài được cuốn công vụ quan thái thú kể lại, còn lưu giữ đến thời chúng ta và Phụng vụ bài đọc có trích một đoạn: “Cuối cùng quan thái thú quyết định tuyên án: Ta truyền phạt Thascius Cyprianus phải bị chặt đầu? Cyprien liền nói : Deo gratias. Tạ ơn Chúa”.

Thánh Cyprien giám mục Carthage và thánh Corneille, giáo hoàng liên kết với nhau bằng một tình bạn chân thành cũng như cùng một tình yêu với Chúa và Giáo hội. Qua gương sáng, các Ngài kêu mời chúng ta làm việc để mọi người cùng có được Giáo hội làm mẹ, hầu cùng có Chúa làm cha: “Chúng ta hãy nhớ đến nhau, hãy chỉ có một tấm lòng, một tâm hồn; mỗi người hãy cầu nguyện cho người khác; vì tình yêu hãy làm nhẹ những khổ cực lo lắng của nhau” (Thư thánh Cyprien gửi Đức giáo hoàng Corneille trong Phụng vụ bài đọc).

Enzo Lodi


HÃY TRỖI DẬY
(THỨ BA - THÁNH CONÊLIÔ & SÍPRIANÔ)
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

Qua Lời Tổng Nguyện của Lễ Thánh Conêliô và Síprianô hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa đã ban cho dân Chúa hai vị mục tử nhiệt thành và cũng là chứng nhân bất khuất là thánh Conêliô và thánh Síprianô. Xin Chúa nhậm lời hai thánh chuyển cầu mà ban cho chúng ta can trường giữ vững đức tin, và không ngừng hoạt động cho Giáo Hội được hợp nhất.

Can trường giữ vững đức tin, quyết không thờ ngẫu tượng, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, trích sách ngôn sứ Êdêkien: Kết án Giêrusalem tội lỗi. Lòng tin tưởng người dân Giuđa đặt vào Đền Thờ là một thứ mê tín. Êdêkien khám phá ra rằng vào thời gian trước lưu đày, Đền Thờ chỉ còn là hang ổ thờ ngẫu tượng. Danh dự của Thiên Chúa không cho phép ông dửng dưng. Ông ghê tởm và giận dữ, nhưng khoan dung với các tín hữu… Khi anh em thấy Đồ Ghê Tởm Khốc Hại được đặt trong nơi thánh, khi ấy sẽ có cơn khốn khổ lớn lao. Nếu những ngày ấy không được rút ngắn lại, thì không ai được cứu thoát, nhưng vì những kẻ đã được tuyển chọn, các ngày ấy sẽ được rút ngắn lại. Xin đừng phá hại đất liền và biển cả, trước khi chúng tôi đóng ấn trên trán các tôi tớ của Thiên Chúa chúng ta.

Can trường giữ vững đức tin, chiến đấu bằng sức mạnh của Chúa, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, trích sử liệu về cuộc tử đạo của thánh Síprianô: Việc chính đáng như thế, khỏi cần phải suy nghĩ… Khi chúng ta lâm trận và chiến đấu cho đức tin, có Thiên Chúa chứng giám, có các thiên sứ của Người chứng giám, và cả Đức Kitô cũng chứng giám nữa. Ôi vinh hiển dường bao, hạnh phúc biết chừng nào, khi xông vào cuộc chiến mà có Thiên Chúa hiện diện, có Đức Kitô làm trọng tài và đội triều thiên cho người chiến thắng. Ta hãy vũ trang cho đầy đủ, và sẵn sàng lâm chiến: tinh thần phải vững mạnh, đức tin phải nguyên tuyền, và đức ái nồng nàn mãnh liệt.

Can trường giữ vững đức tin, bảo toàn đức tin tinh tuyền, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, trích thư thứ nhất của thánh Phaolô tông đồ gửi ông Timôthê: Giám quản phải là người không ai chê trách được; các trợ tá cũng vậy, phải bảo toàn mầu nhiệm đức tin trong một lương tâm trong sạch. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 100 cho thấy: Con sẽ sống theo lòng thuần khiết. Lạy Chúa, con xin ca ngợi tình thương và công lý: con đàn hát kính Ngài. Con nguyện chủ tâm theo đường hoàn hảo, bao giờ Ngài mới đến cùng con?

Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Vị ngôn sứ vĩ đại đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Này người thanh niên, tôi bảo anh: hãy trỗi dậy. Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người, Người đã đi vào lãnh địa của kẻ chết, để hồi sinh kẻ chết. Vị Ngôn Sứ Vĩ Đại đã xuất hiện, ai tin vào Người, thì sẽ được sống. Như thánh Conêliô và thánh Síprianô, chúng ta hãy vũ trang cho đầy đủ, và sẵn sàng lâm chiến: tinh thần phải vững mạnh, đức tin phải nguyên tuyền, và đức ái nồng nàn mãnh liệt. Ôi vinh hiển dường bao, hạnh phúc biết chừng nào, khi xông vào cuộc chiến mà có Thiên Chúa hiện diện, có Đức Kitô làm trọng tài và đội triều thiên cho người chiến thắng. Chúng ta hãy ca ngợi tình thương và công lý của Thiên Chúa chúng ta, nguyện chủ tâm theo đường hoàn hảo, sống theo lòng thuần khiết, và việc xấu xa đê tiện, chẳng để mắt trông. Tình thương Chúa quý trọng biết bao, chúng ta hãy tìm bóng Người trú ẩn. Chúa đã ban cho dân Chúa hai vị mục tử nhiệt thành và cũng là chứng nhân bất khuất là thánh Conêliô và thánh Síprianô. Ước gì chúng ta biết can trường giữ vững đức tin, và không ngừng hoạt động cho Giáo Hội được hợp nhất. Ước gì được như thế!

PowerPoint-t4-t24-TN

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây