Giáo Phận Ban Mê Thuộthttps://gpbanmethuot.net/assets/images/logo.png
Thứ tư - 18/03/2026 11:07 |
Tác giả bài viết: GB. NGUYỄN THÁI HÙNG |
31
Chúa Giêsu gọi La-da-rô bước ra khỏi mồ. Hôm nay, Ngài cũng gọi chúng ta hãy bước ra khỏi bóng tối của tội qua việc đến với Bí tích Xưng Tội.
CN 5 MC A 5p
CN5MCA - 5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi Tin Mừng thánh Ga 11, 1-45
Chào các em, Hôm nay, Chúa Nhật 5 Mùa Chay, năm A. Tin mừng theo thánh Gio-an. Bài Tin mừng hôm nay thánh Gio-an thuật lại việc Chúa Giê-su làm cho La-da-rô chết 4 ngày sống lại. Đây là đoạn Tin Mừng sâu sắc nhất của Mùa Chay, chuẩn bị cho chúng ta bước vào mầu nhiệm Tử nạn và Phục sinh của Chúa Giê-su.
“Có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a.[…]. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô. Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.”[…] Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở.[…] Rồi sau đó, […]Người bảo họ: “La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây”(x. Ga 11,1-11). Tin mừng Gio-an không ngần ngại mô tả sự bi thương của kiếp người. La-da-rô đã chết bốn ngày. Mác-ta và Ma-ri-a rất đau khổ. Dẫu Mác-ta và Ma-ri-a yêu thương em mình đến đâu, hay hàng xóm có an ủi thế nào, họ cũng chỉ đứng ngoài mồ mà khóc. Con số ‘bốn ngày’ trong quan niệm của người Do thái thời đó nghĩa là hy vọng đã tắt ngúm, thân xác đã thối rửa, linh hồn đã hoàn toàn rời khỏi thân xác. Cái chết của La-da-rô đại diện cho sự bất lực tuyệt đối của con người. Tất cả đã nặng mùi.
Sự chậm trễ của Chúa Giê-su khi Ngài nán thêm 2 ngày nữa làm lý trí chúng ta khó chịu. Tại sao? Ngài yêu mến La-da-rô cơ mà! Nhiều lúc chúng ta tự hỏi: Tại sao Thiên Chúa lại im lặng trước những đau khổ của con? Tại sao Chúa không nghe lời con cầu nguyện?
“Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết”(Ga 11,21). Mác-ta vừa như trách, vừa như tin Chúa. Chúng ta nhiều lúc cũng thốt lên như vậy. Chúng ta tin Chúa, nhưng đôi khi đức tin của chúng ta bị che phủ bởi khổ đau.
“Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống”(Ga 11,25). “Thầy là sự sống lại và là sự sống” gợi lại danh xưng Thiên Chúa trong Cựu ước khi Ngài mạc khải cho Mô-sê: “Ta là Đấng Hiện Hữu” (Xh 3,14). Chúa Giêsu không chỉ ban sự sống lại nhưng chính Ngài là nguồn sự sống. Ai tin vào Chúa Giêsu không chỉ hy vọng sống lại trong tương lai nhưng đã bước vào sự sống mới ngay từ bây giờ. Đó là sự sống của ân sủng, sự sống của tình yêu và sự sống của Thiên Chúa trong linh hồn.
“Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết."[…] Người hỏi: “Các người để xác anh ấy ở đâu?” Họ trả lời: “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.” Đức Giê-su liền khóc. (x. Ga 11,32-35).
“Đức Giêsu liền khóc”. Đây là câu ngắn nhất trong toàn bộ Thánh Kinh, nhưng cũng là câu rất sâu sắc: Thiên Chúa của chúng ta không phải là một Thiên Chúa xa cách, đứng ngoài nỗi đau của con người, song là một Đấng cảm thông với nỗi đau và những mất mát của con người,như khởi đầu Tin mừng Gio-an đã viết: “Ngài đã trở nên người phàm và cự ngụ giữa chúng ta” (Ga 1,14).
“Đức Giê-su nói: “Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói: “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày”(Ga 11,39). Theo phong tục Do thái thời đó, mồ thường là hang đá và cửa mồ được đậy bằng một tảng đá lớn. Chúa Giêsu có thể làm cho tảng đá biến đi nhưng Ngài lại yêu cầu con người làm. Tảng đá đó là gì? Đó là sự thất vọng! Đó là tội lỗi! Đó là sự cứng lòng, là những điều ngăn cản con người gặp Chúa. Thiên Chúa làm phép lạ, nhưng con người phải cộng tác. Con người phải mở lòng, phải hoán cải, phải bước đến với Chúa. “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ!” (Ga 11,43). Đây là lời quyền năng của Chúa Giê-su. Chỉ cần một lời thôi và người chết đã sống lại. Lời này cũng nói với mỗi người chúng ta hôm nay: Hãy ra khỏi bóng tối tội lỗi. Hãy ra khỏi đời sống cũ. Hãy ra khỏi sự lười biếng thiêng liêng của tâm hồn.
“Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo: “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi” (Ga 11,44). Theo phong tục của người Do thái, người chết được quấn vải liệm và buộc nhiều lớp khăn. Khi La-da-rô bước ra khỏi mồ anh vẫn bị trói bởi những băng vải đó. Con người có thể được Chúa làm cho sống lại nhưng vẫn cần cộng đoàn giúp tháo gỡ những ràng buộc. Khi một người mới hoán cải mới trở lại với đức tin rất cần sự nâng đỡ của cộng đoàn bằng lời cầu nguyện và sự cảm thông.
Các em thân mến, Chúa Nhật thứ 5 Mùa Chay năm A tường thuật cho chúng ta dấu lạ cuối cùng của Chúa Giê-su trước cuộc thương khó của Ngài. Phép lạ này mạc khải cho chúng ta biết Chúa Giê-su là Chúa của sự sống. Ngài có quyền trên bệnh tật, trên cái chết và báo trước sự phục sinh của Ngài.
Các em thân mến, Chúa Giêsu gọi La-da-rô bước ra khỏi mồ. Hôm nay, Ngài cũng gọi chúng ta hãy bước ra khỏi bóng tối của tội qua việc đến với Bí tích Xưng Tội. Mùa Chay này, chúng ta đã đi xưng tội chưa? Hãy mau đến với Bí tích Xưng Tội để nhận lãnh ơn tha thứ và bước vào sự sống mới với Chúa Giê-su Phục sinh.
Có như thế, chúng ta mới trở nên những tông đồ đích thực của Chúa Giê-su.
Hãy trở nên những học trò ngoan của Thầy Giê-su các em nhé.