TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật XI Thường Niên -Năm B

“Nước Thiên Chúa tựa như hạt giống nẩy mầm và mọc lên” (Mc 4,26-34)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

ĐỜI ĐÁNG SỐNG VIII: Chân Lý Tỏ Tường

Thứ sáu - 24/03/2023 20:01 | Tác giả bài viết: Phaolô Ngô Suốt |   750
Càng suy gẫm chúng ta càng thấy chân lý tỏ tường: Đức Giê-su là con người, nhưng cũng chính là Sự Sống của con người”.

ĐỜI ĐÁNG SỐNG VIII
Chân Lý Tỏ Tường (phần I)


Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang sống trong thế giới mà chúng ta được tự do hình thành nhân vật và linh hồn của chính mình. Thiên Chúa toàn năng đã đặt trong tay chúng ta quyền năng để có thể tự biến mình thành thánh, hay thành quỷ. Có một số định luật nhất định mà chúng ta không thể không tuân theo, ví dụ như định luật hấp dẫn (sức hút của trái đất), và một số định luật sinh học như tuần hoàn máu. Nhưng trong phạm vi đạo đức phổ quát, chúng ta có toàn quyền tự do tuân theo các luật lệ của Thiên Chúa hoặc không tuân theo chúng, cũng như chúng ta hoàn toàn tự do tuân theo các luật lệ về sức khỏe hoặc không tuân theo chúng.

Điều gì làm cho một điều được coi là tốt? Một điều là tốt khi nó đạt được mục đích mà nó đã được tạo ra. Tôi có cái đồng hồ xem giờ. Làm thế nào tôi sẽ biết liệu nó là tốt? Bằng cách hỏi.

“Mục đích của một chiếc đồng hồ là gì?”

“Mục đích của đồng hồ là để giữ đúng giờ

“Nó có giữ đúng giờ không?”

“Đúng”

“Vậy thì nó là một chiếc đồng hồ tốt”

Hãy để chúng ta áp dụng điều này cho mục đích cuối cùng của chúng ta.

“Tại sao chúng ta được tạo ra? Mục đích sống là gì?”

“Mục đích của cuộc sống là được sống vô cùng hạnh phúc

“Làm thế nào để chúng ta trở nên cực kỳ hạnh phúc?”

“Bằng cách đạt được sự sống, sự thật và tình yêu là Thiên Chúa. Bất cứ điều gì tôi làm giúp tôi đạt được mục tiêu hay mục đích này đều tốt.”

Giả sử tôi đang xem các nốt nhạc trên chiếc đàn Organ. Nốt nào đúng, nốt nào sai? Người ta không thể nói cụ thể bất kỳ nốt nào là đúng hay sai. Điều làm cho nó đúng hay sai là sự tương ứng của nó với một tiêu chuẩn. Một khi tôi đã có một bản nhạc, trước mắt tôi, tôi biết mình phải làm gì, nên chơi nốt nhạc nào.

Các bạn thân mến,

Chúng ta có một tiêu chuẩn đạo đức trong lương tâm của chúng ta. Điều gì tốt và xấu đều có mối quan hệ với một tiêu chuẩn không phải do chúng ta tạo ra. Chúng ta không được tự vẽ bản đồ và quyết định khoảng cách từ Sài Gòn đến Hà Nội theo ý riêng của mình. Chúng ta không tự ý đặt giờ đồng hồ của riêng mình, chúng ta đặt theo tiêu chuẩn bên ngoài chúng ta. Chúng ta không thể quyết định rằng một cây số là 1100m thay vì 1000m. Điều tốt giúp chúng ta đạt được mục đích, mục tiêu và số phận phù hợp với lý trí đúng đắn.

Điều gì làm cho một điều trở thành tồi tệ? Nếu tôi có một cây bút chì.

“Nó là một cây bút chì tốt?”

“Vâng, nó được dùng để vẽ hay viết, đó là lý do tại sao nó được tạo ra”

Nó có phải là đồ khui hộp tốt không?”

“Nó chắc chắn là không”

Đúng vậy, khi chúng ta dùng một vật sai với mục đích mà vật đó được tạo nên để làm, không những chúng ta không dùng được vật đó, làm hỏng nó, và làm hỏng luôn cả vật chúng ta dùng nó để làm.

Khi tôi không vâng lời Chúa, tôi không làm cho mình được hạnh phúc bên trong, và chắc chắn phá hủy bất kỳ sự bình an nào trong tâm hồn mà tôi đáng phải có. Điều ác, bạn thấy đấy, không phải là tích cực. Cái ác, cái xấu là sự dư thừa hoặc khiếm khuyết của những gì tốt đẹp. Thức ăn và đồ uống đều tốt. Quá ít hoặc quá nhiều đều không tốt. Ngủ là tốt, khi giấc ngủ cản trở nhiệm vụ sẽ không tốt. Cái ác giống như bóng tối; nó là sự vắng mặt của ánh sáng và không có chất riêng của nó. Tất cả tính xấu đều là tính tốt bị hư hỏng. Một quả táo xấu là một quả táo tốt đã bị thối. Cái ác là sự ký sinh trên cái thiện vì nó vốn không tự có cái thiện.

Vũ trụ này là một bức màn tâm hồn đang sử dụng lý trí và ý chí của chúng ta. Chúng ta được tạo ra để trở nên tốt và để đạt được sự thật, nhưng chúng ta thật yếu đuối làm sao! Nhìn vào những hạn chế của lý trí, và nhìn vào những hạn chế của ý chí của chúng ta. Ngay cả những người có lý trí rất tốt cũng thừa nhận rằng cuối cùng họ cũng chỉ nắm bắt được một đôi điều là đúng. Nhà khoa học vĩ đại Isaac Newton cho biết ông cảm thấy như thể mình đang đứng trên bờ biển của một sự thật vô tận, và vùng biển kiến ​​thức rộng lớn trải dài liền mạch trước mắt ông. Socrat, một trong những người khôn ngoan nhất của Hy Lạp, đã nói, “Chỉ có một điều tôi biết, và đó là tôi không biết gì cả”. Tô-ma A-qui-nô, người có bộ óc vĩ đại từng sống trên thế gian này, cho biết vào cuối cuộc đời, tất cả những gì ông viết ra đối với ông, dường như chẳng khác gì đống rơm so với tầm nhìn mờ mịt mà ông nhận được về thiên đàng.

Hoàn toàn khác với những người thông thái có học này, hãy nhìn vào lý trí yếu ớt của con người ngày nay, tâm trí họ hoang mang hơn, họ không thể nhận ra bất kỳ điều gì như sự thật hay điều tốt. Họ đọc một cuốn sách vào thứ Hai và nói, “Ồ, tôi là người theo chủ nghĩa duy vật”. Sau đó, họ đọc một cuốn sách khác vào thứ Ba và họ là người cộng sản. Họ đọc một cuốn sách khác sau đó trong tuần, và từ chối cả hai hệ thống trước đó. Họ cày một đường ngày hôm trước, ngày hôm sau họ lại xóa đi. Họ không bao giờ làm việc hướng tới một mục đích. Không có gì ngạc nhiên khi có rất nhiều người bị rối loạn tâm thần và thần kinh trong thế giới của chúng ta hôm nay; họ chỉ đang tạo lại rất nhiều lỗi cũ và gắn nhãn mới cho chúng.

Các bạn thân mến,

Lý trí và ý chí của chúng ta thật yếu ớt. Ngay cả khi chúng ta biết điều gì là đúng, đôi khi thật khó để làm được điều đó. Chúng ta đang bị bủa vây bởi những cám dỗ. Chúng ta thường ví như Goethe (một khoa học gia, tiểu thuyết gia, một thi sĩ… người Đức) người nói rằng ông ta là một người đàn ông nhưng cảm thấy có đủ điều ác và điều tốt trong mình để biến ông ta thành một kẻ bất hảo và một nhà quý tộc, nghĩa là vừa là người tốt và cũng vừa là người xấu. Thánh Augustinô đã nói, “Dù tôi là ai, tôi không phải là điều tôi phải trở thành.”

Nhìn lại, chúng ta phải thừa nhận lý trí của chúng ta yếu kém, ý chí chúng ta yếu ớt, tâm trí chúng ta tối tăm, và ý chí của chúng ta què quặt. Chúng ta cần được giúp đỡ! Chúng ta cần nhiều sự thật hơn cho tâm trí của mình; chúng ta cần nhiều hơn nữa tình yêu và lòng tốt cho ý chí của chúng ta. Chúng ta sẽ lấy nó ở đâu? Chúa có thể ban cho chúng ta không? Ồ chắc chắn rồi. Thiên Chúa có thể, không phải vì chúng ta xứng đáng, nhưng sẽ phù hợp với lòng tốt của Ngài để nói với chúng ta điều gì đó và ban thêm quyền năng cho chúng ta. Chúng ta có thể dạy dỗ được; chúng ta có trí óc. Thiên Chúa chắc chắn có thể ban cho chúng ta những lẽ thật mới. Bản chất của chúng ta trong việc liên tục tiếp nhận các sức mạnh vô hình. Chúng ta sẽ không có hoa và cây nếu không có ánh sáng giao tiếp của mặt trời mà chúng ta không nhìn thấy. Thiên Chúa có thể gửi một sức mạnh hữu hình hoặc vô hình để chiếu sáng chúng ta. Ngài có thể củng cố ý chí của chúng ta, thứ mà chúng ta đang cần. Chúng ta không thể nhấc mình lên bằng vành tai của mình! Khát vọng của chúng ta quá yếu. Hãy nhìn vào những quyết tâm mà chúng ta đưa ra vào năm mới và phá vỡ nó. Chúng ta cần sức mạnh từ bên ngoài! Một bóng đèn điện cần có nguồn điện từ bên ngoài. Chúng ta có dạ dày, nhưng chúng ta cần thức ăn từ bên ngoài. Chúng ta có tai, nhưng chúng ta cần âm thanh từ bên ngoài.

Thiên Chúa có thể thực sự soi sáng lý trí của chúng ta, nhưng làm sao chúng ta biết được điều đó? Chắc chắn có nhiều người tự nhận mình là sứ giả của Chúa. Lý trí phải thiết lập một tiêu chuẩn nhất định ngay cả trước khi có bất kỳ sự tiết lộ nào. Chúng ta không thể cho phép một số người bước vào giai đoạn lịch sử nào đó và tuyên bố, “Hãy nghe tôi, tôi đến từ Thiên Chúa,” hoặc, “Tôi đã có một sự mặc khải.”

Các bạn thân mến,

Giả sử có một ngày, bạn nhận được tin nhắn từ ai đó, người ấy yêu cầu bạn hãy đến ngay một nơi nào đó để nhận lãnh ánh sáng, sự khôn ngoan từ Chúa Thánh Thần. Chúng ta chắc chắn rằng người đó, bất kỳ là ai, đã tin là anh ta đã nhận được một sự mặc khải. Tuy nhiên, chúng ta không thể chấp nhận sự mặc khải của bất kỳ cá nhân nào chỉ đơn giản tuyên bố như thế, không thể chấp nhận một cách quá dễ dàng đối với một vấn đề xem ra rất quan trọng. Chúng ta không thể chấp nhận những người nói: “Tôi có một cuốn sách mà Thiên thần đã viết cho tôi.” Nếu ai đó đến từ Thiên Chúa với sự mặc khải cho lý trí và sức mạnh cho ý chí của chúng ta, thì lý trí sẽ áp đặt một số thử nghiệm nhất định. Chúng có thể được kiểm chứng bằng lý trí và bằng lịch sử. Đầu tiên, ai đến nên được thông báo trước. Thứ hai, anh ta nên làm phép lạ cho thấy anh ta là một sử giả. Thứ ba, không có gì anh ta dạy hoặc mặc khải mà đi ngược, hoặc trái với lý trí hay lương tâm của con người, mặc dù nó cao siêu đến mấy. Các tiêu chuẩn đó là một thước đo.

Bất cứ ai đến cần được thông báo trước. Các Cô Dâu phải thông báo trước về đám cưới của họ, còn các nhà sản xuất ô tô cho chúng ta biết khi nào một mẫu xe mới sẽ ra đời. Một nhà ngoại giao trước khi đến đều phải báo trước cho quốc gia sở tại, rồi khi đến nơi phải đến trình Ủy Nhiệm Thư. Chứ không thể đùng đùng xuất hiện. Nếu Thiên Chúa định gửi một ai đó đến trái đất này chắc chắn điều ít nhất mà Ngài có thể làm là cho chúng ta biết. Yêu cầu này sẽ loại bỏ ý tưởng về bất kỳ cá nhân nào đột nhiên xuất hiện trong giai đoạn lịch sử và nói, “Tôi là Chúa” hoặc, “Tôi có một thông điệp từ Chúa”. Người đến phải có thể làm những điều kỳ diệu, những dấu hiệu, để chứng tỏ thông điệp của mình. Không làm những điều để kích thích sự ngạc nhiên của chúng ta và khiến chúng ta phải thốt lên, “Ồ!” Đúng hơn, là những phép lạ chứng minh Chúa ở cùng anh ta. Bất cứ ai đến trái đất này không bao giờ lời giảng dạy của họ được trái với lý trí của con người. Chúng ta có thể có những bí ẩn được tiết lộ cao hơn lý trí của chúng ta, nhưng chúng không bao giờ có thể trái ngược. Chúng ta sẽ biết một người không thể đến từ Thiên Chúa, nếu người đó giảng dạy về sự vô luân hoặc rằng linh hồn không bất tử, bởi vì những tuyên bố kiểu này trái với lý trí.

Điều này dễ hiểu vì trên thế giới này từ trước đến nay và mãi sau này, luôn có những thiên tài rất vĩ đại trong nhiều lãnh vực khác nhau xuất hiện. Tuy nhiên họ là những vị thầy để chúng ta học hỏi, chứ không phài là Đấng để chúng ta tôn thờ. Lý do đơn giản, Đấng đó phải khác chúng ta, phải đến từ một cõi trời cao nào đó, phải có khả năng can thiệp vào cuộc sống mai sau của chúng ta. Nôm na là phải chiến thắng được tử thần, nếu không thì cũng giống như chúng ta thôi, sinh ra từ lòng mẹ, cuối cùng cũng đi vào và bị tiêu hủy trong lòng đất, không hơn không kém. Nói cách khác nhân vật đó phải có một xuất xứ khác với chúng ta, quyền năng hơn và cao siêu hơn chúng ta. Khi đến thế gian này người đó sẽ mang hai bản tính: bản tính gốc của mình và bản tính nhân loại của chúng ta.

Các bạn thân mến,

Chỉ có duy nhất một Đấng, không những đáp ứng được một, mà với tất cả các yêu cầu mà lý trí và lịch sử đòi hỏi. Đấng đó là ai vậy?

 

ĐỜI ĐÁNG SỐNG VIII
Chân Lý Tỏ Tường (phần II)


Các bạn thân mến,

Chúng ta có ba cây thước đo hoặc phép thử, được thiết kế bởi lý trí, áp dụng cho lịch sử. Xếp hàng tất cả những người cho rằng mình đến từ Thiên Chúa hay là đấng tiên tri của Chúa theo lời của họ. Hãy để chúng ta nói với họ, “Chúng tôi sẽ xem xét các vị: Đức Phật, Khổng Tử, Lão-tử, Mô-ha-mét, Mác, Bà la môn, các nhà phù thủy, triết gia Hindu, giáo sư đại học, Heidegger (triêt lý gia nổi tiếng người Đức, đóng góp to lớn cho thông diễn học và Thuyết Hiện sinh ở thế kỷ 20), người sáng lập giáo phái mới nhất ở New York hoặc Los Angels hay bất cứ ở đâu trên trái này! Xin vui lòng, chúng tôi muốn hỏi các vị câu hỏi.”

Chúng ta chỉ sử dụng một trong ba thước đo trong bài học này.

“Các vị đã có bao giờ thông báo trước về sự xuất hiện của mình trên trái đất này chưa, có ai trong số các vị không?”

“Đức Phật, có ai từng biết ngài sẽ đến trên trái đất này không?”

“Khổng Tử, nơi sinh ra của ông đã được tiên tri chưa?”

“Socrates, có ai báo trước rằng ông sẽ chết vì nước ép trái cây không?”

“Mohammed, có bao giờ truyền thống cổ đại nói rằng ông sẽ được sinh ra giữa một số dân tộc nhất định không? Có bao giờ mô tả về việc ông sẽ chết như thế nào không?”

“Có ai trong số mẹ của các vị biết trước các vị sẽ đến không?”

“Có ai trong số các vị có thể chỉ ra một hồ sơ lịch sử trong đó đã báo trước mình sẽ sống ở đâu, chết ở đâu và như thế nào, tính cách của ngài ra sao, cách dạy dỗ của ngài, loại kẻ thù mà ngài sẽ gây ra; khiêu khích vi bị đánh thức bởi cách dạy dỗ đàng hoàng của ngài?”

Các bạn thân mến,

Chỉ có duy nhất Đức Giê-su Ki-tô được sinh ra tại nước Do-Thái cách đây hơn hai ngàn năm. Và ngày Ngài sinh ra cũng là ngày để tính thời gian cho nhân loại, trước Công nguyên và sau Công nguyên. Nôm na tuổi tác của từng người chúng ta đều phải căn cứ vào năm sinh của Ngài để tính.

Đức Giê-su Ki-tô là ai vậy? Ngài có ở trong số những vị thành lập tôn giáo trên thế giới này không?

1/ Rất nhiều người lầm tưởng rằng Ki-tô (Christ) là họ của Chúa Giê-su,

Thưa không phải vậy. Nguyên thủy của chữ Ki-tô (Christ) bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp, từ Christos có nghĩa là “Đấng được xức dầu bởi Chúa Thánh Thần”. Từ Christos trong tiếng Hy lạp đồng nghĩa với từ Mashiach nghĩa là Đức Mê-si-a, tức là Đấng Thiên Sai, hay là Con Thiên Chúa trong tiếng Hy Bá. Còn Giê-su là tên Đức Ma-ri-a đặt theo yêu cầu của thiên thần Ga-bri-en ở biến cố Truyền Tin trong sách Tin Mừng của Lu-ca chương 1 câu 31.

Trong thư thứ nhất của Thánh Phao-lô Tông đồ gởi tín hữu ở cộng đoàn Cô-rin-tô chương 15 câu 1-4 liên quan đến sự Phục Sinh của Đức Giê-su Ki-tô cho chúng ta biết mục đích và sứ mạng của Đức Ki-tô khi đến thế gian này:

“Thưa anh em, tôi xin nhắc lại cho anh em Tin Mừng tôi đã loan báo và anh em đã lãnh nhận cùng đang nắm vững. Nhờ Tin Mừng đó, anh em được cứu thoát, nếu anh em giữ đúng như tôi đã loan báo, bằng không thì anh em có tin cũng vô ích. Trước hết, tôi đã truyền lại cho anh em điều mà chính tôi đã lãnh nhận, đó là: Đức Ki-tô đã chết vì tội lỗi chúng ta, đúng như lời Kinh Thánh, rồi Người đã được mai táng, và ngày thứ ba đã trỗi dậy, đúng như lời Kinh Thánh.”

Vào thời cổ đại, dân riêng của Thiên Chúa (tức dân tộc Do Thái) được truyền lệnh phải dâng huyết của con chiên làm của lễ để tẩy sạch họ khỏi những tội lỗi mà họ đã phạm phải đối với Thiên Chúa. Con chiên tượng trưng cho sự hiền lành, ngây thơ và thuần khiết, và đó là những gì Đức Giê-su Ki-tô đã được miêu tả trong thế giới này. Ngài là một vị Thiên Chúa đã trở thành con người 100%. Ngài đã trải qua tất cả các cung bậc cảm xúc của con người mà không hề phạm tội.

Tin Mừng diễn tả Chúa Giê-su Ki-tô đã hy sinh mạng sống hoàn toàn vô tội của mình để cứu dân của Ngài là những Ki-tô hữu (Christians) thoát khỏi nô lệ của tội lỗi. Ngài bị giết chết bằng cách đóng đinh trên thập giá, chôn trong mồ và ba ngày sau Ngài Sống Lại như lời Thánh Kinh đã viết qua ngôn sứ Isaia. Ngài mang hết tất cả tội lỗi của nhân loại để con người được sống công chính trong mắt của Thiên Chúa, và ai tin vào Ngài sẽ được sống với Ngài muôn đời khi Ngài trở lại lần thứ hai.

Sự chết và sự phục sinh của Đức Ki-tô là một phần trong ý muốn tối cao của Thiên Chúa Toàn Năng đối với sự cứu rỗi của dân Ngài (và toàn nhân loại sau đó), điều mà người ta tin vào Ngài trước khi sáng tạo thế gian như được nêu nơi chương đầu tiên trong Thư Ê-phê-sô. Món quà cứu rỗi mà Thiên Chúa ban cho qua bởi ân sủng và đức tin nơi Chúa Giê-su Ki-tô.

Các bạn thân mến,

Chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi thấy tất cả các lãnh tụ, những đấng sáng lập các tôn giáo đều là những con người ở giữa nhân loại, chỉ có một mình Đức Giê-su Ki-tô là Thiên Chúa làm người. Chỉ có một mình Ngài đến từ Thiên Chúa, đã báo trước hàng ngàn năm. Càng đến gần ngày sinh ra càng được loan báo dồn dập. Chưa sinh ra mà đã cho biết trước là sẽ được sinh ra bởi một trinh nữ, sinh ra ở đâu, đau khổ thế nào, rồi chết ra sao, chết chung với hai tử tù bị đóng đinh trên thập giá thế nào. Ngài là Đấng duy nhất có thể nói với nhân loại: “Hãy tìm kiếm những tác phẩm của người Do Thái và lịch sử liên quan của người Babylon, Ba Tư, Hy Lạp và La Mã.” (Thời điểm này, các tác phẩm của người ngoại giáo và thậm chí cả Cựu ước có thể chỉ được coi là tài liệu lịch sử, không phải là các tác phẩm được linh hứng.)

Đúng là có thể hiểu rõ nhất những lời tiên tri trong Cựu Ước dưới ánh sáng của sự ứng nghiệm của chúng. Ngôn ngữ của lời tiên tri không có tính chính xác của ngữ âm học. Tuy nhiên, nếu một người tìm kiếm các dòng chảy khác nhau của Đấng Mê-si-a trong Cựu Ước, và so sánh bức tranh kết quả với cuộc đời và công việc của Đức Ki-tô, người ta có thể nghi ngờ những lời tiên đoán cổ xưa chỉ về chúa Giê-su và vương quốc mà ngài đã thành lập không?

Thiên Chúa đã hứa với các tổ phụ rằng qua họ, tất cả các nước trên trái đất sẽ được chúc lành; lời tiên đoán rằng bộ tộc Giu-đa sẽ là tối cao trong số các bộ tộc Do Thái khác cho đến khi Ngài xuất hiện. Là Đấng mà tất cả các quốc gia sẽ tuân theo; sự thật kỳ lạ nhưng không thể phủ nhận là trong Kinh thánh của người Do Thái Alexandria, bản Septuagint (tức Kinh Thánh bản dịch bảy mươi), người ta thấy đã tiên đoán rõ ràng về sự ra đời đồng trinh của Đấng Thiên Sai; lời tiên tri của Isaias chương 53 (kinh Thánh Cựu Ước) về người đau khổ, Tôi tớ của Chúa, người sẽ hy sinh mạng sống của mình như một của lễ vì tội lỗi của dân chúng; viễn cảnh về vương quốc vinh hiển, vĩnh cửu của Nhà Đa-vít- còn ai ngoài Đức Ki-tô nơi mà những lời tiên tri này được ứng nghiệm không? Chỉ từ quan điểm lịch sử, đây là tính duy nhất làm cho Chúa Ki-tô khác biệt với tất cả những người sáng lập các tôn giáo trên thế giới. Và một khi sự ứng nghiệm của những lời tiên tri này đã xảy ra trong lịch sử trong con người của Đức Ki-tô, thì mọi lời tiên tri không chỉ dừng lại ở Ít-ra-en, mà còn có sự ngưng kết khi Chiên Con Vượt Qua thật sự bị hiến tế.

Quay sang lời chứng của người ngoại giáo, Tacitus (Sử gia người Rôma ở thế kỷ thứ nhất sau công nguyên), nói với người La Mã cổ đại rằng, “mọi người thường bị thuyết phục trong đức tin của những lời tiên tri cổ đại, rằng phương Đông sẽ chiến thắng, và rằng từ Giu-đa sẽ trở thành Chủ nhân và Người cai trị thế giới”. Suetonius (Sử Gia người Rôma thế kỷ thứ nhất), trong bài tường thuật về cuộc đời của Vespasian (Đại đế của Rôma trị vì từ năm 69-79 sau công nguyên), kể lại truyền thống La Mã như vậy, “Đó là một niềm tin lâu đời và lưu truyền khắp phương Đông, rằng chắc chắn bằng những lời tiên tri xác định, người Do Thái đã đạt được quyền lực cao nhất.”

Các bạn thân mến,

Qua những chứng tích lịch sử trên đây chúng ta không thể phủ nhận sự xuất hiện của Đức Giê-su Kitô, và càng không thể chối bỏ chỉ có Ngài là mang hai bản tính vừa Thiên Chúa vừa con người. Dĩ nhiên, nhân loại và thọ tạo thì nhiều, nhưng Đấng Tạo Hóa chỉ có một. Không riêng dân tộc Do Thái trông chờ ngày ra đời của vị Vua Vĩ Đại, Đấng Khôn Ngoan và Đấng Cứu Thế, nhưng Plato và Socrates cũng đã nói về Ngôi Lời (Logos) và Đấng Khôn Ngoan của vũ trụ “chưa đến”. Khổng tử nói về Đấng Thánh; Sibyls (một nữ tiên tri thần thoại Hy Lạp nói về “Vua Vũ Trụ”. Rõ ràng dân ngoại cũng xác tín và trông chờ Đấng Cứu Thế.

Cố Đức Ông Philiphê Trần Đức Hoài trong tác phẩm độc đáo, nhiều công sức, so sánh niềm tin của các tôn giáo lớn như Ấn độ giáo, Phật Giáo, Lảo giáo, Khổng giáo “Định Mệnh Con Người trong Đức Giê-su”. Đặc biệt với lời ghi chú “Kính tặng Tín Đồ các Tôn giáo bạn” giải thích rằng:

“Đức Giê-su Kitô không phải là một vị sáng lập một tôn giáo, Ngài không trình bày một giáo thuyết hay một hệ thống thần học, một chương trình hành động có tính cách lý thuyết. Ngài dạy một Con Đường để con người theo đó mà đi đến Sự Sống, sự sống đời đời. Một con đường rất thực tế. Con đường đó chính là Ngài đang sống, đang ăn uống, ngủ nghỉ với các môn đệ như Thánh Gio-an tông đồ xác quyết với con cái của Người: “Chúng tôi loan truyền cho anh em sự sống đời đời, đã có nơi Chúa Cha và đã hiện đến với chúng tôi: Điều chúng tôi đã thấy, đã nghe, chúng tôi loan truyền cho anh em, để anh em cũng được hiệp nhất với Chúa Cha và với Chúa Giê-su Ki-tô con Ngài” (Thư Gio-an 1: Chương 1, câu 2-3).

Tất cả các môn đệ đều hiểu điều này: Đức Giê-su không sáng lập một tôn giáo mới. Ngài vẫn sống là một người Do Thái, giữ lề luật và truyền thống của đạo Do Thái do Mô-sê sáng lập. Ngài đến để làm cho luật Mô-sê được trọn hảo, thực hiện điều mà lề luật và các tiên tri có ý hướng dẫn dân Chúa tìm đến. Ngài nói: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Mô-sê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn… (Mat-thiêu chương 5, câu 17-19).

2/ Lúc đầu người ta tưởng lầm nên cho rằng Đức Ki-tô lập nên một tôn giáo giống như các tôn giáo khác, nên người ta gọi Christianity là Ky-tô giáo (chúng ta nhầm lẫn chữ giáo này luôn mang ý nghĩa là một tín ngưỡng, chữ ngoại quốc rõ ràng và chính xác hơn: way (là đường, là đạo); religion (là đạo) nhưng chính xác phải gọi là Đạo Ki-tô, hay Đạo Thiên Chúa hay Vương quốc Ki-tô hay vương quốc của Chúa Ki-tô, còn nếu quen gọi là Ki-tô Giáo hay Thiên Chúa giáo thì phải hiểu chữ giáo này là “đường” (chứ không phải là tôn giáo), Chúa Ki-tô đến để dạy một con Đường (đây là lý do Thánh Phao-lô lúc bách hại những Ki-tô hữu đầu tiên gọi là “ bắt những người theo đạo (way: con đường) này”: Tôi đã bắt bớ Đạo (way) này, không ngần ngại giết kẻ theo Đạo (way), đã đóng xiềng và tống ngục cả đàn ông lẫn đàn bà (CVTD chương 22 câu 4).

 Tại sao Đạo Thiên Chúa hay Đạo Ki-tô không phải là một tôn giáo mà là một con đường?

Xin thưa: Thuật ngữ tôn giáo bắt nguồn từ tiếng La-tinh “Religio” có nghĩa là quan hệ hay nghĩa vụ đối với Thiên Chúa. Và theo định nghĩa, tôn giáo là cách con người cố gắng hết sức để hướng đến, hay để tiếp xúc với đấng tối cao hay Thượng đế. Hầu hết thời gian, nỗ lực do con người thực hiện bao gồm cố gắng của con người để làm hài lòng và chấp nhận được trước mặt Thiên Chúa, và cũng để biểu thị bản chất của sự sống trên trái đất. Hay nói cách khác: Tôn giáo là về những nỗ lực của con người để làm cho cuộc sống của chúng ta đúng với ý muốn của Thiên Chúa, thông qua việc làm tốt, hy sinh, nghi lễ v.v…của chúng ta. Tuy nhiên, Đạo Ki-tô không phải là một tôn giáo, vì không đi tìm để tiếp cận Thiên Chúa. Ki-tô giáo (đường) nói về việc Thiên Chúa bước vào lịch sử loài người, Thiên Chúa đi tìm con người và ở với con người để cứu độ nhân loại tội lỗi thông qua Con của Ngài là Chúa Giê-su Ki-tô. Chỉ bằng cách đặt đức tin của chúng ta nơi Chúa Giê Su Ki-tô và phục tùng quyền Lãnh Chúa cùng sự giáo huấn của Ngài, chúng ta sẽ được cứu độ. Nói cách cụ thể, Ngài không đến thế gian này để thành lập một một tôn giáo hầu tranh dành tín hữu của các tôn giáo khác do thụ tạo lập nên.

Các bạn thân mến,

Tóm lại, Ki-tô giáo hay Thiên Chúa giáo là con đường của Đức Ki-tô, hay nói đúng hơn là Vương Quốc của Đức Ki-tô, nó không phải là một tôn giáo, vì nó không tìm kiếm để tiếp cận Thiên Chúa -như định nghĩa từ ngữ tôn giáo-, mà chính Thiên Chúa tự nguyện tìm kiếm con người và ở với con người. Ngài đến để kiện toàn lề luật, để giới thiệu và thành lập vương quốc yêu thương của Ngài.

Để phân biệt Đức Ki-tô và những người sáng lập các tôn giáo trên thế giới, chúng ta chỉ nêu lên ba điểm chỉ có Ngài mới có:

1/ Ngài được mọi người trông đợi: Ngài là Đấng giải thoát hay Đấng Cứu Thế sẽ đến; kể cả những người không phải Do Thái giáo (còn được gọi là dân ngoại).

2/Thời điểm Ngài sinh ra đánh dấu mốc lịch sử của nhân loại. Chia ra làm hai giai đoạn: trước và sau Công Nguyên.

3/ Ngài báo trước mọi sự từ sinh ra cho đến lúc chết và kể cả sau khi chết ba ngày sẽ sống lại. Tất cả mọi người sinh vào thế gian này để được sống. Duy nhất chỉ một mình Ngài sinh vào thế gian này để được chết.

Càng suy gẫm chúng ta càng thấy chân lý tỏ tường: Để giới thiệu và thiết lập Vương quốc của mình, Ngài đã sống và đã chết, và chứng minh được rằng “Đức Giê-su là con người nhưng cũng là Con Đường của con người”, “Đức Giê-su là con người, nhưng cũng là Sự Thật của con người”, Đức Giê-su là con người, nhưng cũng chính là Sự Sống của con người”. Cố Đức ông Hoài kết luận:

“Như vậy đối tượng cuối cùng của khát vọng của con người đã được đặt trong bản tính nó. Nó được dựng nên để sống, để yêu thương trong gia đình, nên tự thâm tâm nó khao khát một gia đình trường cửu. Đó là “Nhà Cha” trên trời.”

Thân ái tạm biệt các bạn.

Phaolô Ngô Suốt



 


 

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây